Một ngày mới đã bắt đầu, thầy hiệu trưởng ra lệnh cho các học sinh tập hợp…có người thì phấn khởi, bước ran gay, có người thì bơ phờ vì còn mê ngủ. Thầy chỉ nói một câu thôi thì đã làm cho tụi nó phấn chấn cả lên, lợi hạn thật
_Hôm nay là ngày cuối cùng ta cắm trại, sáng mai là kết thúc rồi cho nên…các em sẽ tự do làm những viện mình thích, việc gì cũng được miễn sao đừng đi quá xa.
_YEAHHHHHHHH! CÁM ƠN THẦY.
_Thôi được rồi, các em làm vệ sinh cá nhân rồi ra ngoài đây ăn sáng thì mới được tự do
_Vâng thưa thầy.
Nghe đến hai chữ "tự do" thôi thì đã thích rồi. Không bị ràng buộc bởi bất kì thứ gì. Không phải là một cuộc thi gì hết, không sợ bị loại và cũng không có áp lực. Thật là thích quá đi…ở dưới quê có biết bao nhiêu điều thú vị để làm: câu cá, bắt gà, đi vòng vòng tham quan thôi cũng thấy vui nữa. Huống chi, tụi này là dân thành phố, những việc tưởng chừng đơn giản nhưng cực kì khó khăn lại đem đến những niềm vui thực sự cho tụi nó.
_Ê, tao với hai tụi bây THỬ câu cá xem sao?
_Nhưng mà, cần câu rồi mồi nữa, lấ đâu ra.
_Không sao, thầy hiệu trưởng nói ở đây nhiều chỗ bán mấy thứ đồ lặt vặt như vậy lắm. Mà còn rẻ nữa chứ, đi mua cũng được mà. Hỏi bác Huy ấy, bác biết chỗ mà.
_Ừ, cần câu trúc sao?
_Đúng rồi.. tuy hơi khó câu nhưng mà vui là được.
_Tao có ý kiến – Minh
_Chuyện gì?
_Rủ Tuấn đi luôn được không?
_Đúng rồi, Khôi nữa. – Lam cũng hùa theo.
_Ừ, sao cũng được. MÀ KHOAN ĐÃ, hai người đó đi theo thì…CHẮC CHẮN CÁI TÊN HOTDOG CŨNG SẼ ĐI.
_Đúng rồi, mày thích hắn mà. Có hắn đi thì….. Hé hé, sướng rồi.
_Nhưng mà….
_Nhưng nhị gì nữa, đi luôn đi ha. Đi kiếm ba cái thằng đó đi
Ba cái tên "sống chết có nhau" đó lúc nào rãnh là cứ kè kè đi chung với nhau. Vậy là dễ cho tụi nó rồi, chỉ cần tìm được một tên thì cũng coi như là cả đám rồi.
_Kìa kìa, ba thằng cha đó kìa
_Í…MINH MINH KÌA. – Tuấn nhảy dựng lên khi thấy Minh – Tuấn định đến tìm Minh ấy.
_Mọi người đi câu cá không? Nghe bác Huy nói ở đây có nhiều có lắm, câu không có tốn tiền. – Lam
_Câu cá, mấy cô có biết câu không mà rủ
- hắn tỏ vẻ khinh thường
_Nè, rủ anh đi là phước cho anh rồi, ở đó mà nghênh nghênh ngáo ngáo. Ple – nó
_Tôi chỉ hỏi mấy cô có biết câu hay không thôi, cái gì mà nghênh nghênh ngáo ngáo. Đúng là đầu heo, ngu đến không thể tưởng tượng được.
_ANH…HỨ, CÁI THÁI ĐỘ CỦA ANH NHƯ VẬY KHÔNG PHẢI LÀ NGHÊNH NGHÊNH NGÁO NGÁO CHỨ LÀ GÌ HẢ TÊN ĐÁNG GHÉT.
_Thôi đi, hai người hễ cứ gặp nhau là cãi lộn. Vậy lại mà có tình c… ư ư – Khôi định nói hết câu thì bị hắn bịt miệng lại, trợn con mắt lên nhìn mình. Biết mình đã làm một việc kinh thiên động địa, Khôi giật mình, im thinh thích, không thì…haizzzz
_Nè, tên kia, làm gì vậy? – Lam lên tiếng
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!