Chương 30: Yêu đơn phương...khổ vậy sao?

_NÈ, BAN NGÀY BAN MẶT MÀ HAI NGƯỜI LÀM GÌ VẬY HẢ? – hắn bất ngờ "chui" ra và…cứu nó thoát nạn.

Nó vội chạy đến sau lưng hắn, không nói gì cả. Hắn cũng hiểu nó đang trong tình thế bị động.

_Bây giờ là…ban ngày ban mặt sao? – Khánh ngước nhìn lên trời.

_À không…đang trăng thanh gió mát mà hai người làm gì bậy bạ thế?

_Gì mà bậy bạ? Chúng tôi vốn chẳng làm gì sai?

_Anh đã làm gì mà nói là không sai? Rõ ràng tôi thấy anh cuối sát người xuống đầu heo này còn gì?

_Nè…

- nó uýnh vào vai hắn một cái, hắn chợt nhớ ra lời của "quân sư" mình dạy dỗ mà…hối hận thì cũng chẳng làm được gì, quá muộn.

_Có làm gì đâu? Trên đầu My dính lá nên tôi định lấy xuống thôi, ai ngờ…Không tin anh cứ nhìn My thử xem, chiếc lá còn nằm yên vị trên đầu My kia kìa.

Hắn vội nhìn lại…đúng là thật. Có hơi ngài ngại nhưng sau đó lại ho một cái, lấy lại khí thế

_Ai biểu anh không ngồi yên đó rồi quay sang lấy xuống cũng được mà. Đâu cần phải kè sát người như vậy chứ…người ta hiểu lầm là phải rồi.

_Tôi không thích thì sao?

_Bộ không thích là không làm à? Nói chuyện ngang như cua ấy!

_MỆT QUÁ! – nó la lớn một cái rồi quay lưng đi

_Cái đầu heo này, giúp cô mà còn…. Này! – hắn cũng chạy theo nó, không quên liếc xéo Khánh một cái.

Hắn đi theo sau nó mãi, cứ lẳng lặng như thế, chẳng nói gì. Đi một đoạn dài rồi thì nó mới quay lại

_NÀY…LÀM GÌ ĐI THEO TÔI HOÀI THẾ?

_Ơ…tôi đi theo cô hồi nào?

_Đừng tưởng tôi không biết, nãy giờ anh đi theo tôi được một đoạn dài thòn rồi đấy nhé!

_Ngộ nhe, bộ cái đường này là của riêng cô sao? Tôi đi trên cái đường này đâu có nghĩa là tôi đi theo cô chứ.

_CÁI ĐỒ NGANG NHƯ CUAAAAAAAA! HỨ

_Làm gì kích động dữ vậy? Tôi có làm gì đâu mà cô giận thế, vừa nãy tôi đã giúp cô còn gì.

_Tôi đâu có giận anh. – nói rồi nó ngồi xuống bờ sông gần đó.

_Lúc nãy mới chửi tôi, đấy không phải là giận chứ là gì? – hắn cũng lại ngồi kế nó.

_Thì là bực bội cái chuyện anh đi theo tôi hoài, còn nói móc tôi, bực bội phải rồi.

_Thôi không cãi lại cô đâu. Lúc nãy…ai gọi cho cô vậy?

_À…mẹ tôi.

_Mẹ gọi điện cũng bình thường thôi mà…sao lúc đó thấy cô căng thẳng dữ vậy?

_Nếu là hỏi thăm bình thường thì đỡ hơn nhiều. Mẹ nói…ông bắt tôi đi coi mắt

_HẢ??? CÔ MỚI 17 THÔI MÀ, SAO…SAO LẠI COI MẮT SỚM VẬY?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!