Hắn thì vui mừng như vậy, chỉ tội nó thôi…Không xác định được câu trả lời. Khi đã thích người ta…mà lại không biết người ta có cảm tình gì với mình không…khổ đến tận tim gan xương tủy. Chỉ có ai đã trả qua rồi thì mới hiểu được thôi…. hơi…
_Nè…lỡ như hai cái thằng bạn trai của tụi bây hỏi tại sao lại hỏi thì nói là hỏi chơi thôi…đừng có nói là tao nhờ à nhe.
_Biết rồi…tụi tao đâu có ngu…
_Ờ…đâu có ngu…nhưng mà…gặp trai là ngu liền hà. Đừng có chuyện gì cũng kể cho hai thằng ông nội đó hết giùm cái.
_Không có đâu mà.
_Thôi, không có gì nữa phải không? Tao về đây
Trong khi tâm trạng của nó không được ổn định thì hắn lại ngồi trò chuyện cùng "quân sư nhỏ tuổi" về kế hoạch "cưa cẩm".
_Vậy hai định làm thế nào?
_Sao tao biết…xưa nay tao chỉ "cua" chơi thôi…còn lần này là nghiêm túc…khác nhiều lắm!
_Thật sao? Hai nghiêm túc à…khó tin quá?
_Mày làm quân sư cho tao thì phải tin tao chứ.
_Giỡn thôi mà…
_Rồi giờ làm sao mới tốt.. làm sao để đầu heo ấy không hiểu lầm???
_Đấy đấy đấy…mất điểm từ vòng giữ xe rồi?
_Sao thế?
_Phụ nữ ghét nhất là bị gọi bằng mấy cái biệt danh đó đấy..
_Ờ ha…tao quên…tao không để ý… cái đó để tao sửa. Rồi giờ tính cách đi
_Dễ ợt chứ gì? Bây giờ hai…tranh thủ thời cơ chị My chưa gặp Candice, nói cho chị ấy biết là hai thích chị, để chị My khỏi hiểu lầm.
_Đơn giản vậy…
_Nhưng mà hiệu quả.
_Ờ…
_Ờ…cái gì mà ờ…đi lẹ đi, chị My mà gặp Can rồi là tiêu hai luôn ấy – nhỏ uýnh một cái vào cánh tay hắn
Hắn chạy vù một cái về nhà bác Huy, không trả lời gì hết…kẻo lỡ thời cơ thì chết ngay. Vào nhà hắn chạy khắp nơi vừa tìm vừa gọi tên nó… Nhưng mà lại không thấy hồi âm…. mãi một lúc sao
_Nè…làm gì mà "My, My, My" dữ vậy? Chuyện gì gấp vậy? Mà sao…hôm nay không kêu đầu heo vậy, uống lộn thuốc rồi hả??
_Tôi kêu cô là đầu heo thì cô mắng tôi…giờ thì lịch sự, kêu tên thì lại nói tôi uống lộn thuốc là sao?
_Thì thấy lạ thôi…không quen lắm. Nhưng mà…nghe không quen tai… Thôi bỏ qua đi, có chuyện gì gấp lắm sao?
_Đúng đúng…gấp lắm. Cô phải thật bình tĩnh nghe tôi nói, đừng vì quá mừng mà xỉu nhá, cô nặng lắm, tôi không đỡ cô nổi đâu.
_Mà…chuyện gì "kinh thiên động địa" quá vậy?
_Tôi.. Tôi…a…Tôi thích cô – cái chữ "thích" nó nhỏ bé gì đâu, tới nổi mà nó không nghe luôn là hiểu.
_Anh làm sao?? Tôi làm sao? Gì mà tôi tôi, cô cô… nó lớn lên tí nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!