Khánh cõng nó từ chỗ nó ngất đến tận nhà bác Huy (có một sự xa nhẹ). Còn nó thì mê mang nằm…ngủ trên tấm lưng lớn của Khánh. Nhưng trong mắt nó, tấm lưng lớn đó là của hắn. CÒn hắn, hắn đang hết sức lo lắng, không biết tình hình nó đang thế nào? Hắn bối rối, lần đầu tiên hắn trong tâm trạng này, hắn chỉ biết luống cuống đi tìm nó. 30 phút sau, hắn nhận được cuộc điện thoại do trời phật ban cho, bác Huy bảo đã tìm thấy nó, hắn vẫn còn hơi lo, lại tức tốc chạy lại nhà bác Huy.
Về đến, hắn lại nhận một lần nhức nhói, tâm trạng khó tả lại hiện lên lần nữa khi hắn thấy hình ảnh của nó mặt xanh, môi tái nằm trên cái trường kỷ nhà bác Huy, hắn chạy lại nhìn vào vết thương đã gướm máu dưới chân nó, khắp mình thì trầy xước. Hắn không nói gì hết, chỉ lẳng lặng ngồi cạnh nó, nhìn nó mà hắn thấy đau long
_Anh đi nghỉ đi, mình tôi ở đây trông My được rồi. – Khánh
_Không thích – hắn
_Tôi kêu anh đi nghỉ đi
_...
_Nè, anh biết lịch sự không vậy?
_....
_Thôi, cứ để cậu ta ở đây đi, bây giờ cháu có nói gì thì cậu ta cũng không nhúc nhích gì đâu! – bác Huy
_Nhưng mà…
_Cứ mặc kệ cậu ta…bác thấy cháu mới là người nên nghỉ ngơi đó!
_Còn My thì sao ạ?
_Có bác ở đây, bác canh chừng cho, đến sáng hôm sau, con bé sẽ đỡ hơn. Đừng lo quá!
_Vâng
Hắn không nói gì, nhìn chằm chằm vào nó. Mặt hắn chỉ có một biểu cảm duy nhất, những lời nói xung quanh chỉ như là gió, tất cả mọi việc chỉ như là không khí, bây giờ, trong tâm trí của hắn chỉ có một mình nó thôi
Sáng hôm sau, nó từ từ mở mắt ra, hắn vội vàng đến gần... lúc này…trên khuôn mặt hắn đã có chút thay đổi
_Chịu tỉnh rồi à! Định ngủ nướng nữa sau…
- hắn
_Anh không chọc tôi không chịu được sao? – tiếng nói của nó khác hẳn thường ngày, cứ chí ché mãi…nhưng lần này…dường như chỉ có hơi trong tiếng của nó.
_Không sao chứ? Nhìn cô còn mệt mỏi quá .
_Không sao đâu! Quên nữa, còn phải cám ơn anh nữa chứ!
_Cám ơn gì?
_Tối qua, anh cõng tôi về, chắc mệt lắm hả?
_Tôi sao?? Tối qua… người cõng cô về tối hôm qua là…Khánh chứ không phải tôi. Cô nhầm rồi – có gì đó không vui.
_Sao??? Khánh hả??? Không phải anh sao? Nhưng mà…tôi…tôi nhớ là…
_Hả? Nhớ gì???
_À…không, không có gì đâu.
_Tỉnh rồi à nhóc, ngồi dậy ăn miếng cháo đi – bác Huy
_Dạ
Hắn vội đỡ nó ngồi dậy, tay hắn chạm vào lưng nó. Nó có cảm giác là lạ…Có chút ngại ngùng nhưng mà…vẫn khoai khoái sao ấy , hắn nhận biết được đìu này, nhưng vẫn đỡ cho đến khi nó ngồi dậy. Cái cảm giác thật sự rất rất lạ lẫm đối với nó và hắn. Hắn thì biết rằng vì sao hắn lại có cảm giác đó…. nhưng nó thì khác … nó vẫn chưa nhận định được tình cảm của bản thân, nó chẳng biết vì sao nó lại có cảm giác kì lạ đến thế.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!