Tình cảm mà hắn giành cho nó là gì thật sự rất rõ ràng, hắn suy nghĩ rất nhiều về những điều mà em gái 'chuyên gia tình yêu' của hắn đã tư vấn cho hắn. Hắn bây gờ rất rối, không biết nên làm gì?
_Có nên nói ra tình cảm của mình hai không đây? Thôi, không được, cô ta nhận một lúc hai lời tỏ tình thì làm sao? Chưa chắc cô ta thích mình, thích Khánh thì sao? Mình mà bị từ chối, mất mặt lắm! Cứ bình thường thì được, chờ xem câu trả lời của ta xem, nếu là không thì mình sẽ thổ lộ. Cứ vậy đi.
- thế là hắn đã cho bản thân mình một cách để chấp nhận một chuyện mà hắn nghĩ là vô cùng bất khả thi.
Tan học, nó và hắn cùng nhau về nhà. Trên đường đi thì hắn không nói gì, chỉ im lặng, khác hẳn cái tính hay chọc ghẹo người khác của hắn thường ngày. Nó thì chẳng bất ngờ mấy khi hắn như thế, vì tối qua hắn đã như thế rồi nhưng nó không biết rằng lí do thì đã khác. Tối hôm qua thì hắn cảm thấy khó chịu, bực bội nói chung là ghen đó, còn bây giờ thì là... ngại. Về đến nhà, nó nằm ườn trên cái ghế sofa, than này thở nọ
_Đã quá trời ơi, bị hành hạ gần 6 tiếng đồng hồ, MỆT QUÁ.
_Nè, ngồi dậy lấy cho tôi cốc nước coi.
_XỜI, hắn ình bơ còn khỏe, giờ hết bơ lại hành hạ tiếp.
Nó vào nhà bếp lấy nước cho hắn, để chiếc điện thoại trên bàn. Chiếc điện thoại rung lên (vì đi học nên nó bật chế độ rung), hắn định kêu nó nhưng nhìn kĩ thì không phải là có ai gọi đến. Đó là chung báo động sinh nhật mình. Hắn có vẻ bất ngờ, nếu là sinh nhật thì nó phải nằng nặc đòi hắn mua quà chứ sao lại như vậy? Không lẽ sinh nhật mà cô ta cũng quên hay là... có Khánh cho quà rồi nên không cần.
Nó từ sau bếp bước đến, đặt ly nước lên bàn.
_Tối nay, cô rãnh không?
- mặt lạnh =.=
_Chi?
_Mà rãnh không?
_Rãnh, làm gì?
_18h30, trước cửa khu vui chơi Magic, không được trễ.
Nói rồi hắn đi một mạch lên phòng vì ngại, không dám nhìn mặt nó. Còn nó ở lại, mặt cười gian.
_Chắc anh tưởng sinh nhật tôi mà tôi cũng quên, không có đâu. Keke.
Sự thật, 5 phút trước
_Hôm nay sinh nhật mình, phải đòi quà hắn mới được. Mà lần này mình phải ra vẻ một người ngây thơ, để hắn tự cống nạp ình. Hahaha
Thật ra thì nó chỉ giả vờ để chiếc điện thoại ở đó để hắn thấy thôi (làm màu ý mà), chứ làm gì nó quên sinh nhật nó được.
18h00, trong phòng nó
_Cái tên khùng này, tưởng cho quà, ai dè, đi chơi. Mà thôi kệ, vé vào cổng, vé trò chơi cũng mắc. Chơi tùm lum thứ trả thù hắn mới được
- nó đứng trước kiếng ngó đi ngó lại.
Điện thoại nó reo lên, cầm điện thoại lêm, nó chần chừ không biết nên trả lời không. Vì người gọi đến là Khánh, cuối cùng nó vẫn trả lời vì không muốn Khánh buồn
_Khánh gọi My có gì không?
_À... hôm nay là sinh nhật My, My không nhớ à.
_My nhớ chứ, có gì không?
_Ơ... sao My lại nói vậy? Là sinh nhật My thì My phải có quà. Khánh đến nhà My đưa quà nhá
_Thôi thôi, trễ rồi, mai Khánh đưa cũng được mà.
- vì nó không muốn Khánh biết nó và hắn đang ở chung.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!