Đọc xong bức thư của Bảo, nó như người mất hồn, ngồi vào ghế suy nghĩ một hồi lâu
Thì ra, trong lòng anh ta có một người đặc biệt như vậy? Mình cứ tưởng anh ta lạnh lùng vì chuyện của mình, nhưng... có lẽ vì quá nhớ đến ai đó! Mình có nên đi theo anh ta xem chuyện gì xảy ra không đây? Nhưng mà đó là chuyện của người ta, đâu liên quan gì đến mình? Nhưng... Ashh
Rồi nó bật người dậy, vội vàng chạy xuống lớp 10A5 xem chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Chạy xuống sân trường, nó quay qua lớp của Bảo, một cảnh tượng ập vào mắt nó, nó không tin được là hắn ôm nhỏ Bảo vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc, cả hai cười tít mắt. Mọi người đứng vòng quanh hai đứa nó và cũng không khỏi ngạc nhiên. Bỗng nhỏ Bảo nhìn thấy nó, vẻ mặt hớn hở ngoắt nó lại, nó trợn to hai con mắt , lấy tay chỉ vào mình, nhỏ Bảo khẽ gật đầu.
Nó bèn chạy đến xem chuyện gì.
_Cám ơn chị đã gửi lá thư giúp em!
_Ờ...ờ... không có gì đâu.
_Sau này, có chuyện gì cứ trực tiếp đến tiềm anh, sao lại nhờ người ta chứ? Lại nhờ trúng cái con nhỏ đầu heo này nữa?
_Nè vừa phải thôi chứ. Đúng là làm ơn mắc oán mà. Giúp anh gặp lại bạn gái vậy mà còn...
_Bạn gái gì chứ! Có vấn đề à?
_Ôm người giữa trường như vậy, không phải bạn gái chứ là gì?
_Chị đừng hiểu lầm, anh ấy là anh hai của em. Em đi du học ở Mỹ từ lúc học lớp 6 nên bây giờ hai anh em mới gặp lại nhau.
_HẢ? THẬT Á?
- nó hơi ngạc nhiên vì điều này nhưng lại thấy hơi vui hi biết Bảo là em gái hắn...
- À phải rồi, hai người cùng họ Trương mà, sao mình không nhận ra nhỉ? Hihi
_Đầu heo mà, làm sao nhận ra được, HỨ.
_Hứ cái gì mà hứ, không kiếm chuyện không vui à. Đúng là...
_Thôi mà, hai người đừng cãi nữa. Đến căn tin mua gì ăn rồi từ từ nói chuyện nhé!
_Ờ... chị cũng đói lắm!
_Ai cho cô đi chứ, đồ đầu heo.
_Làm gì không được chứ, tôi ăn tôi trả tiền, với lại Bảo rủ tôi đi cùng, muốn hay không thì anh cũng phải chịu
_THôi mà, đừng cãi nữa. Đi thôi.
Đến căn tin
_A, quên nữa, chị sẽ giới thiệu với em hai con nhỏ bạn thân của chị. Chờ chị chút, chị lôi tụi nó đến cái nhé!
- nó cười tươi nhìn con nhỏ, rồi chạy đi, trước khi đi, nó quay lại hứ hắn một cái mới chịu.
_Chị ấy đáng yêu thật!
_Đáng yêu cái con khỉ, đáng ghét thì có. Xấu như thế làm sao mà yêu được chứ!
_Trời, chị ấy xinh thế mà anh gọi là xấu ư! À, hai này, có bạn gái rồi mà không nói em biết gì hết là sao?
_Bạn... bạn gái gì chứ! Anh... có... thích cô ta hồi nào đâu à?
_THôi mà, đừng chối nứa. Em biết anh thích chị ấy. Tính cách của anh em biết mà, nếu anh không thích thì từ chối hẳn, không thèm để ý hoặc quen chơi cho vui chứ có không bao giờ anh lại tốn công cãi lộn với cô gái nào đâu, trừ khi...
_Nói chuyện gì mà vui quá vậy???
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!