Chu Chỉ Nhược sâu kín thở dài:
- Bây giờ ta thân đã là Tống phu nhân, nếu như huynh đối với ta thật có tình, chỉ cần huynh đáp ứng lấy ta, thì ta coi như chấp nhận sự chế nhạo của người trong thiên hạ, bỏ Tống Thiên Thư cùng huynh bái đường, trong đêm động phòng hoa chúc, huynh…. huynh muốn ta như thế nào, ta sẽ chìu theo ý của huynh thế đó.
Nói xong câu nói này, Chu Chỉ Nhược trên mặt phảng phất nóng như hỏa thiêu.
Trương Vô Kỵ tâm thần lại bị khuấy động, bước tới nắm lấy bả vai nàng:
- Chỉ Nhược, ta nhất định sẽ cưới muội làm thê tử!
Chu Chỉ Nhược theo bản năng lui về sau một bước, kéo áo lại nói:
- Ta đã nói là sau khi bái đường, thì ta có thể để mặc cho huunh muốn làm gì thì làm, chứ không phải là bây giờ, hiện tại ta vẫn còn là Tống phu nhân, mong rằng huynh hãy hiểu điều này..
- Ưm.. là ta đường đột.
Trương Vô Kỵ vội vã gật đầu nói..
- Huynh thật sự muốn lấy muội sao?
Chu Chỉ Nhược trong lòng vui sướng, ngượng ngùng hỏi lại lần nữa.
- Đương nhiên! Ta đồng ý cưới muội làm vợ.
Trương Vô Kỵ đi tới bên người nàng, thâm tình nhìn nàng.
Chu Chỉ Nhược lại khẽ thở dài:
- Vậy còn…...
Trong giây khắc ấm áp này, hai người không hẹn mà cùng tránh khỏi không nhắc đến tên của Triệu Mẫn.
Hai người lẳng lặng một hồi, Chu Chỉ Nhược đột nhiên nhìn thấy Tống Khanh Sơ đối diện trên giường nằm, nghĩ đến chính mình hiện tại thân là Tống phu nhân, trong lòng nàng đau xót, thăm thẳm than thở:
- Ta xin lỗi ngươi…
Trương Vô Kỵ khuyên lơn:
- Chỉ Nhược, chúng ta trước giờ vốn là một đôi, xưa nay muội chưa từng yêu hắn, thì làm cái gì mà có lỗi với hắn chứ.
- Nhưng chúng ta không thể cứ lén lén lút lút như vậy.
Chu Chỉ Nhược đôi mắt chuyển động, nhìn Tống Khanh Sơ đang nằm hôn mê, giọng nói chuyển lạnh.
- Hay là ta giết hắn chết đi, huynh cũng trở về giết Triệu Mẫn, như vậy sau đó thì sẽ không còn có ai gây trở ngại chuyện chúng ta ngày ngày gặp mặt.
- Làm như vậy sao được?
Trương Vô Kỵ nghe nàng nói thế thì sởn tóc gáy dựng lên, y tuy rằng yêu thích Chu Chỉ Nhược, thế nhưng muốn y vứt bỏ Triệu Mẫn, đó là điều không bao giờ làm được.
- Huynh…. đó là ta cố thử long huynh thôi.
Chu Chỉ Nhược cười lạnh giả dối nói tiếp:
- Ta đã rất có lỗi với phu quân của mình, nếu bây giờ hại đến tính mạng của hắn nữa, thì so sánh với những nữ nhân xấu xa trong lịch sử có gì khác biệt gì đâu. Vừa rồi nếu như huynh đồng ý, ta sẽ không dám cùng huynh lui tới, cho dù huynh muốn làm Tây Môn Khánh, thì ta cũng không muốn làm Phan Kim Liên đâu.
Trương Vô Kỵ ngạc nhiên trôi qua, mặt y giãn ra cười nói:
- Chỉ có Chỉ Nhược quả nhiên là hiền lành nhất..
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!