Chương 44: Ngũ nhạc thần kiếm

Đánh giá: 9 / 1 lượt

Mộc Uyển Thanh đã chấp nhận số mệnh nhắm hai mắt lại, thế nhưng không rơi rụng từ trên cao xuống như nàng tưởng, nghi hoặc mở mắt ra, thì thấy hai người đang đứng trên một tảng đá lớn nhô ra từ bên kia vách núi đối diện, ngẩng đầu lên thì thấy cách nơi vừa nhảy xuống tầm vài trượng, mưa bụi đang lượn lờ ở phía trên.

Lúc này mới ý thức được là mình đang bị một nam nhân ôm vào trong ngực, Mộc Uyển Thanh vội vã đẩy Tống Thanh Thư ra, lúng túng tìm chuyện đánh trống lãng:

- Đây chính là nơi ở của ngươi à.

Dư vị trên người thiếu nữ thoang thoảng vấn vương mùi hương, Tống Thanh Thư khóe miệng mỉm cười:

- Đúng vậy, sắp mưa rồi, tỷ tỷ đi theo tiểu đệ.

Mộc Uyển Thanh cẩn thận bám đi theo phía sau lưng hắn, khi nhìn thấy bia mộ của Kim Xà Lang Quân thì giật mình, giọng nói có chút hơi run:

- Nơi này... nơi này làm sao lại có mộ phần?

- Đâu có cái gì mà ngạc nhiên, bình thường mà?

Tống Thanh Thư lạ lẫm nhìn nàng, dửng dưng như không có gì nói:

- Được chôn ở vị trí này thì thật là thanh tân thoát tục, vị Kim Xà Lang Quân này nhất định là là một cao nhân ẩn sĩ."

"Là môn hạ của ta, họa phúc không oán hận."

Mộc Uyển Thanh nhìn thấy chữ viết trên tường đá, lấy làm lạ nói:

- Xem thấy câu viết, tựa như vị tiền bối này có lưu lại võ lâm bí kíp gì đó...

- Hừ.. tiểu đệ từ lúc đến nơi này, một cái lông chim cũng tìm không thấy.

Tống Thanh Thư bực tức nói, rồi đem lương khô trong cái bọc đưa cho Mộc Uyển Thanh.

Do dự xem trong tay cái bánh nướng, trong lòng phòng bị, Mộc Uyển Thanh theo bản năng sợ có thuốc mê, có điều nàng nghĩ lại, vừa rồi mình bị điểm huyệt, tên Cẩu tạp chủng cũng không có làm cái gì quá đáng, nên đưa cái bánh nướng lên miệng, nhẹ nhàng bắt đầu cắn từng miếng nhỏ.

Cô nam quả nữ, Mộc Uyển Thanh thấy khó chịu, cũng không muốn tiếp tục giữ thái độ trầm mặc bên trong, hỏi trống không:

- Cẩu tạp chủng, ngày mai ngươi định làm gì?"

- Đào bảo tàng a.

Tống Thanh Thư trả lời ngoài dự liệu của Mộc Uyển Thanh.

- Đào cái gì …kho tàng?

Mộc Uyển Thanh giật mình nhìn hắn.

- Nghe nói trong dãy Hoa Sơn mặt trên có kho tàng, tiểu đệ muốn tới đó tìm kiếm, mấy ngày trước mới vừa đi tới nơi này.

Tống Thanh Thư suy nghĩ một chút rồi nói.

- Ngươi nói nghe rỏ ràng thử xem, kiếm kho tàng là bí tịch võ công hay là kim ngân tài bảo?

Mộc Uyển Thanh nhớ lại tình cảnh trong động, trong lòng có chút hiểu ra..

- Võ công bí tịch, kim ngân tài bảo gì đó có thể ăn được sao?

Tống Thanh Thư ngây ngốc nói tiếp:

- Tiểu đệ tới đó là tìm tiên nữ, nghe nói trên Hoa Sơn có tiên nữ đấy, tuy rằng tỷ tỷ cũng đã rất xinh đẹp rồi, nhưng tiểu đệ vẫn còn muốn tìm xem có thể gặp được tiên nữ hay không?

Mộc Uyển Thanh không nói gì mà lườm hắn, cũng chẳng muốn để ý đến nữa, nàng nằm xuống nghỉ ngơi, tay phải vẫn nắm chặt chuôi kiếm, lặng lẽ đề phòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!