- Đại ca ca… sau này cứ gọi tiểu muội là Lan nhi đi..
Miêu Nhược Lan ngẩng đầu nhìn Tống Thanh Thư, mắt to lóe sáng vẫn còn đong đầy nước mắt, hơi có chút sưng đỏ.
- Được rồi Lan nhi, ta sau này sẽ chiếu cố thật tốt cho muội.
Ngồi xổm xuống Tống Thanh Thư dịu dàng ôm nàng dựa vào vai nói.
Miêu Nhược Lan khuôn mặt nhỏ nhắn nhi lại lần nữa đỏ lên, nhìn thấy nàng dáng dấp ngượng ngùng, Tống Thanh Thư sửng sốt, trời đất chứng giám, hắn chỉ xem Miêu Nhược Lan như là một tiểu cô nương nhỏ bé mà thôi, cho nên cũng không có thái quá chú ý đến chuyện nam nữ chi phòng.
Nào biết Miêu Nhân Phượng từ nhỏ đã nuôi Miêu Nhược Lan như là thiên kim tiểu thư thông thường, ngậm trong miệng sợ tan, nắm ở trong tay sợ ngã, Miêu Nhược Lan cho tới bây giờ chưa từng tiếp xúc qua nam nhân khác, cảm thụ được đầu vai Tống Thanh Thư ấm áp trầm ổn, trong lòng lại phát sinh ra sự ngượng ngùng của một cô nương.
Ngay lúc này Hồ phu nhân đã đẩy ra tay hắn, oán trách nói:
- Tiểu Nhược Lan là nữ nhi, chỉ ngoài trừ thân nhân, thân thể làm sao để cho nam nhân tùy tiện có thể đụng chạm sao?
Tống Thanh Thư không phục lầu bầu nói:
- Nàng rõ ràng chỉ là một tiểu cô nương…
Hồ phu nhân lo lắng Miêu Nhược Lan hiểu lầm Tống Thanh Thư, cho nên ra mặt là trách cứ, thực tế lại là giải thích cho Miêu Nhược Lan biết, nào ngờ nghe được hắn nói, nàng lập tức trợn tròn mắt lên.
- Cô cô đừng có trách cứ đại ca ca, nếu phụ thân đã đem Lan nhi phó thác cho đại ca ca, như vậy đại ca ca chính là người thân của Lan nhi, Lan nhi cũng sẽ không trách đại ca ca,
- Cái gì cô cô? Đại ca ca?
Hồ phu nhân nghe qua đứng ngẩn người tại đó, trong đầu không ngừng âm vang trở lại hai cách xưng hô như thế này.
- Lan nhi thật là ngoan…
Thấy Hồ phu nhân tựa như bị thương tổn đụng chạm khi nghe Miêu Nhược Lan xưng hô như vậy Tống Thanh Thư cố nén cười, đột nhiên nhìn thấy trên mặt Miêu Nhược Lan còn sưng đỏ, đó là mới vừa rồi bị Trương Vô Kỵ đánh cho một cái tát, liền đau lòng nói,
- Lan nhi, qua đây, đại ca ca sẽ xoa mặt cho hết tụ huyết.
Miêu Nhược Lan nghe lời dời qua, nửa dựa người ở trước ngực Tống Thanh Thư, cảm nhận được bàn tay dùng chân khí tại trên mặt mình vuốt lấy, trái tim nàng lại nhảy thình thịch bất ổn.
Tống Thanh Thư thì không chú ý đến Miêu Nhược Lan phản ứng, mà đang nghi hoặc, tuy rằng đã biết khi hắn đến cái thế giới này, có thể là Trương Vô Kỵ sẽ có nhiều thay đổi, nhưng khi thấy Trương Vô Kỵ không có chút nào thương hương tiếc ngọc khi dễ một tiểu cô nương, đúng là làm người thất kinh, vậy thì Trương Vô Kỵ đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?
Thấy Tống Thanh Thư đang thất thần, bàn tay cứ trên khuôn mặt Miêu Nhược Lan vuốt ve, Hồ phu nhân bây giờ không nhịn được nữa, hắng nhẹ một tiếng:
- Trên mặt Lan nhi đã tiêu sưng hết rồi…
- A?
Đến lúc Tống Thanh Thư phản ứng, thì thấy tiểu cô nương trong ngực mình khuôn mặt đã đỏ hồng một mảnh…
- Chúng ta hãy mau chóng khởi hành lên đường đi ah, hiện tại các đạo nhân mã đều đang đi đến Sơn Đông, Kim Xà doanh nhất định là nơi tụ tập đủ các loại thần thánh yêu ma, đệ có chút bận tâm nhỡ tại đó có xảy ra vấn đề gì.
Tống Thanh Thư nói, liền đánh trống lãng.
- Không sai, ta cũng lo lắng Hạ muội muội ứng phó không được…
Hồ phu nhân gật đầu, lúc trước khi hai người ôn tồn, Tống Thanh Thư đã nói qua cho nghe toàn bộ kế hoạch, nàng cũng biết rõ ràng sự tồn tại của Hạ Thanh Thanh trong lòng hắn.
- Ai da…
Miêu Nhược Lan đột nhiên vẻ mặt thống khổ ôm lấy mắt cá chân.
- Làm sao vậy?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!