Chương 23: Đạo nhân kim dung?

Đánh giá: 9 / 1 lượt

- Yểu điệu thục nữ, quân tử háo cầu. Tẩu tẩu tinh khiết như thủy tinh, Mộ Dung công tử nhiệt tình thì cũng không có gì làm lạ …

Tống Thanh Thư quay đầu cười cười nói.

- Tiểu đệ….

Hồ Phu Nhân trách hắn, giọng nói mềm mại kéo dài, nghe qua xương cốt Tống Thanh Thư như là mêm nhũn.

- Ngươi lại nói đùa, phong thái liễu yếu đào tơ của Vương cô nương so với ta dễ nhìn hơn quá nhiều, Mộ Dung công tử làm sao mà lại giống như tiểu đệ nói... như vậy.

- Ở trong lòng tiểu đệ, tẩu tẩu so với Vương cô nương thì xinh đẹp hơn nhiều.

Tống Thanh Thư thấy Hồ Phu Nhân đôi mi thanh tú chớp một cái, tựa như muốn sinh khí, hắn vội vã nói lãng sang chuyện khác:

- Phỏng chừng là Mộ Dung công tử có chủ ý ngắm nhìn bảo tàng của Sấm vương đây.

- Tiểu đệ cũng biết chuyện bảo tàng Sấm vương à?

Hồ Phu Nhân cả kinh, đây là bí mật lớn nhất trong lòng nàng, trong lúc ngạc nhiên cũng không nhớ đến hắn vừa trêu ghẹo nàng.

- Tẩu tẩu đã quên là tiểu đệ xưng là " giang hồ Bách Hiểu Sanh" hay sao? Chuyện giang hồ đại sự, thật sự có rất nhiều chuyện tiểu đề đều biết.

Tống Thanh Thư giả vờ cười thần bí nói.

- Hay là tiểu đệ có phải cũng chủ ý dòm ngó đến kho tàng Sấm vương?

Hồ Phu Nhân trong lòng có chút cảm giác khó chịu, trong lúc nhất thời liền hoài nghi đến đối phương tiếp cận với mình là có mục đích thật sự.

- Đương nhiên….

Tống Thanh Thư trả lời làm cho Hồ Phu Nhân lạnh cả tim.

- Ngày nào đó kho tàng này có thể sẽ có tác dụng lớn…

Nhìn thấy vẻ mặt Hồ Phu Nhân tram xuống, trong lòng hắn biết lúc này nàng đang nghĩ gì, Tống Thanh Thư cười nói tiếp:

- Tẩu tẩu đừng lo lắng, chuyện chúng ta gặp gỡ chỉ là ngẫu nhiên, hơn nữa tiểu đệ cũng biết vị trí kho thàng, tẩu tẩu không cần phải nghĩ đến tiểu đệ có mục đích gì khác.

- Ngươi biết vị trí? Hồ Phu Nhân kinh hô:

- Điều này là không thể nào….

Rất hiếm khi nhìn thấy giọng nói yếu ớt của Hồ Phu Nhân với vẻ mặt ngơ ngác như vậy, Tống Thanh Thư liền ra vẻ huyền bí nói rằng:

- Đã nói tiểu đệ là giang hồ Bách Hiểu Sanh, tuy rằng địa điểm cụ thể vẫn chưa có rõ ràng lắm, nhưng đại thể phương hướng thì tiểu đệ vẫn biết, đến lúc đó tiểu đệ có lẽ sẻ tự tìm ra, tẩu tẩu có dự định giết tiểu đệ để diệt khẩu không vậy?

Hồ Phu Nhân sâu kín thở dài một hơi:

- Cũng không biết ngươi tuổi còn trẻ, làm sao mà lại biết nhiều chuyện như vậy.

- Tiểu đệ khi còn bé gặp phải một đạo nhân ngao du, lão nhân gia thấy tiểu đệ xương cốt khác thường nên lấy làm kinh ngạc, liền cùng tiểu đệ trò chuyện thật lâu, lão nhân gia còn nói mình là thần tiên, có rất nhiều cố sự lão nhân gia đều giảng giãi cho tiểu đệ nghe, thấy hứng thú nên tiểu đệ nhớ thật kỹ ở trong lòng.

Hồ Phu Nhân ra vẻ không tin, hỏi tới:

- Vậy lão nhân gia đó có nói tên mình gọi là gì không?

- Có.. dường như là tên gọi Kim Dung gì đó.

Tống Thanh Thư vẻ mặt có chút quỷ dị.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!