Nghe được hắn kính trọng phụ thân mình như vậy, Hồ Phỉ hết sức cao hứng, có điều nhìn thấy khóe miệng ngọt ngào của mẫu thân mình, đôi mắt Hồ Phỉ chuyển động:
- Có phải là trước mặt mẫu tử của tiểu đệ, huynh mới khen tặng phụ thân để lấy lòng đây?
- Không phải vậy!
Tống Thanh Thư khuôn mặt nghiêm nghị, nói rất tự nhiên:
- Thiên hạ ngày nay, đại hiệp xưng hô khắp nơi, có điều chân chính có thể xưng tụng là đại hiệp, tại hạ chỉ tán thưởng có hai người mà thôi..
- À.. anh hùng thiên hạ nhiều người như thế, không biết là hai người nào có được sự vinh danh này vậy?
Hồ phu nhân cũng bị hắn gây nên hứng thú, vẻ mặt thay đổi không lạnh như băng nữa.
- Người đầu tiên là trấn thủ Tương Dương Quách Tĩnh, một lòng vì dân vì nước, hoàn toàn xứng đáng được xưng tụng là đại hiệp.
Tống Thanh Thư tuy nói như vậy, nhưng trong lòng thầm nghĩ: " Đáng tiếc là tinh lực của Quách Tĩnh hoàn toàn tập trung vào chuyện quốc gia đại sự trên người, vì thế đối với phu nhân của mình khó tránh khỏi thất trách…"
- Quách đại hiệp đúng là một đời đại hiệp.
Mẫu tử hai người đều gật đầu.
- Còn lại là…?
Tiểu hài tử dễ kích động, thấy Tống Thanh Thư không tiếp tục nói, Hồ Phỉ liền vội vàng hỏi.
Tống Thanh Thư không nói thẳng, trái lại đọc một bài thơ:
"Liêu Đông có hảo hán,
Đại hiệp Hồ Nhất Đao.
Võ công bình thiên hạ,
Hào khí trùng mây xanh.
Nghĩa khí mãn càn khôn,
Nhu tình trong lòng nhiễu.
Trêu đến thư sinh tiện,
Hận bất tương kết giao."
Một bài thơ khiến cho đôi mắt đẹp Hồ phu nhân nhìn hắn thật lâu một cách kỳ lạ.
- Vị vong nhân thay mặt cho tiên phu cảm ơn công tử đã làm bài thơ này ban tặng.
Lúc này nàng mới thật sự yên lòng, đối phương nếu không quen thuộc kính nể cuộc đời hành hiệp trượng nghĩa của Hồ Nhất Đao, thì không thể nào làm ra được bài thơ có nội dung chuẩn xác như vậy, tuy bài thơ chỉ ngắn ngủi vài dòng, nhưng Hồ phu nhân phảng phất lại nghe được tiếng cười tràn đầy nghĩa khí của phu quân, trong lòng nàng không khỏi chua xót.
Giờ này thì Hồ Phỉ càng nhìn thấy Tống Thanh Thư hợp ý, nghe bên trong ý bài thơ của hắn tràn ngập tiếc nuối có duyên được gặp mặt mẫu thân mình, trong long Hồ Phỉ hào khí đột ngột sinh ra, nắm lấy ống tay của Tống Thanh Thư trang trọng nói rằng:
- Vừa rồi ở trong tửu lâu đệ rất khâm phục hào khí của huynh, tuy rằng huynh tay trói gà không chặt, có điều lại kiên cường chịu đựng như thiết cốt, phụ thân nếu như nhìn thấy huynh cũng nhất định sẽ hận vì tương phùng muộn, cảm thấy huynh tràn ngập tâm ý tiếc nuối, đệ đồng ý để huynh cùng phụ thân kết nghĩa làm huynh đệ, không biết huynh có bằng lòng hay không?
Hồ phu nhân kinh hãi biến sắc, vội vã muốn che miệng nhi tử của mình lại:
- Phỉ nhi, đừng ăn nói hồ đồ!
Quả nhiên không hổ là Tuyết Sơn Phi Hồ, từ thuở còn bé đã có hào khí can vân, Tống Thanh Thư sang sảng nở nụ cười:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!