Chu Chỉ Nhược vừa vặn có chút khát nước, bưng lên uống một hơi cạn sạch, hai người nói chuyện phiếm vài câu, thì lại trở nên tẻ ngắt vì không biết nói gì, Chu Chỉ Nhược không thể làm gì khác hơn là nói:
- Thời gian không còn sớm, chúng ta nghỉ ngơi đi để ngày mai còn lên đường.
Nói xong nàng đến đến bên giường ngồi xuống, nhưng ngạc nhiên khi phát hiện Tống Thanh Thư cũng đi theo sau lưng mình, sắc mặt có chút không vui hỏi:
- Huynh theo ta tới đây làm gì mà không ở dưới kia ngủ đi?
Tống Thanh Thư trên mặt mỉm cười có chút quỷ dị, ở một bên cạnh giường ngồi xuống:
- Ta nghĩ lại rồi, bây giờ ta ngủ trên giường.
Chu Chỉ Nhược giận tái mặt, có điều thấy hắn cũng đã đủ đáng thương, nên nàng đứng thẳng người lên:
- Vậy ta sẽ ngủ trên sàn nhà.
- Không cần… không cần, cứ cùng ngủ với ta.
Tống Thanh Thư cười vui vẻ hơn.
- Ngươi……
Chu Chỉ Nhược nghĩ thầm hắn ăn trúng cái gì nên điên rồi, nàng đưa tay lên muốn đánh hắn một cái tát, đột nhiên hoa mắt tối sầm lại, cả người vô lực ngã vào trên giường.
Tống Thanh Thư cười cười nhìn nàng nói:
- Phu nhân… mùi vị của Thập hương nhuyễn cân tán ra sao hả?
Chu Chỉ Nhược chợt nhớ tới vừa rồi hắn đưa cho mình chén trà, trong lòng cả kinh, thấp giọng quát lớn nói:
- Tống Thanh Thư, ngươi điên rồi sao, dám lục trong tay nãi của ta lấy Thập hương nhuyễn cân tán"
- Ta điên rồi?
Tống Thanh Thư nở nụ cười kỳ quái:
- Ta xác thực là điên rồi, nên mới trơ mắt mà nhìn ngươi cùng Trương Vô Kỵ ở trước mặt ta điên loan đảo phượng, ngươi tưởng ta không biết sao?
- Cái gì điên loan đảo phượng?
Chu Chỉ Nhược kinh hãi biến sắc, chột dạ nói:
- Ngươi biết rồi? Không thể…. không phải là ngươi...
- Ta không phải …là bị điểm huyệt rồi sao…haha…"
Tống Thanh Thư vuốt trên hao gò má trơn bóng của nàng, không vội vã mà nói:
- May là trời cao có mắt, nhờ số trời run rủi khiến ta tỉnh lại, sau đó mới đề phòng, Thập hương nhuyễn cân tán tất cả ta đều phun ra ngoài, nhờ thế mới biết đôi cẩu nam nữ các ngươi giở trò….
Nếu hai người bọn họ không giả bộ trị thương cho hắn, mà chỉ lén lút hẹn hò thì có thể Tống Thanh Thư cũng không đến nỗi tức giận như thế, vì thế bây giờ trước khi rời đi, hắn quyết định phải trả thù...
- Tống Thanh Thư! Ngươi đến cùng muốn thế nào?
Trên mặt bị bàn tay hắn sờ qua, Chu Chỉ Nhược sợ hãi cảm thấy da đầu tê dại một hồi.
- Hôm nay là một ngày tốt, ngươi và ta ngủ ở trên một cái giường, lại là phu thê, ngươi nói ta muốn thế nào đây?
Tống Thanh Thư nói xong bắt đầu mở ra nút buột nơi cổ áo nàng, từng nút buộc một cỡi ra rất chậm… rất chậm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!