Chương 6: Vào phủ

Lúc ba nô bộc châu đầu thương lượng thì Trương Khởi nhìn đạo tặc vẫn lăn

lộn trên mặt đất và hai con ngựa, âm thầm đau lòng: hai con ngựa này,

nếu bán đi cũng có thể được không ít tiền. Đáng tiếc, ta không thể mở

miệng.

Ba nô bộc cũng nhìn thấy hai con ngựa này, nhưng mà bọn họ cũng không dám lấy đồ của đạo tắc, làm sao biết bọn chúng sẽ không vì

vậy mà đuổi theo? Sau khi nói mấy câu, xe ngựa vội vàng chạy.

Ôn ngồi ở bên cạnh Trương Khởi, hỏi "Tiểu cô, ân công nói gì với ngươi

thế?" Lúc ấy hai người là mặt dán mặt nói nhỏ, người khác căn bản không

có nghe rõ.

Trương Khởi nắm chặt hai tay vào nhau, nhỏ giọng nói ra: "Hắn trách ta nói xằng nói bậy."

Nói đến đây, bà Ôn không khỏi tức giận, bà hung dữ nói: "Tiểu cô, ngươi là

từ nông thôn tới, không biết việc đời không hiểu lễ số, lần này ta không trách ngươi. Nhưng từ đây ngươi phải nhớ, muốn sống trong đại trạch,

thì không được há mồm. Mới vừa rồi vị ân công kia, nếu hắn che mặt, nhất định là không thích người khác biết hắn là ai. Ngươi mạo hiểm mở miệng, gặp phải người lòng dạ ác độc, nói không chừng liền bị giết diệt khẩu."

Nói tới chỗ này, nhớ tới hai đạo phỉ vẫn đau đến lăn lộn trên mặt đất, bà Ôn rùng mình một cái, trầm mặc.

Trương Khởi cúi đầu kính cẩn nghe theo nói dạ, lại thầm nghĩ: người nọ che

mặt, là vì dáng vẻ của hắn quá mức tuấn mỹ, lại không nhịn được người

khác nhìn hắn, liền quen thói che mặt mình. Về phần hắn ra tay đả thương người, là bởi vì hai đạo phỉ này, một người nói hắn mặt trắng nhỏ, một

người nói mẹ nó. Hắn hận nhất người khác dùng bộ dáng của hắn để nói

chuyện, tất nhiên ra tay không tha người.

Ngồi ở trong xe ngựa, bà Ôn lại nói thêm một số kỹ năng sinh tồn trong đại trạch cho Trương Khởi nghe.

Tới buổi chiều thì âm thanh thở phào nhẹ nhõm của nam nhân trung niên từ

bên ngoài truyền đến, "Rốt cuộc đến!" Trương Khởi vội vàng vươn đầu, chỉ thấy phía trước xuất hiện một tòa thành trì cao lớn, sông đào bảo vệ

bên ngoài thành trì nước chảy róc rách, hai bên cầu treo người đi đường

như chảy, náo nhiệt cực kỳ.

Đến Kiến Khang rồi !

Rốt cuộc, lại một lần nữa tới Kiến Khang rồi.

Xe ngựa lái vào cửa thành, lại trở về nơi phờn hoa, ngựa xe như nước này,

ba nô bộc đều thở phào nhẹ nhõm, cao giọng đàm luận. Ngay cả nam tử gầy

gò luôn trầm mặc, lúc này cũng sáng sủa không ít.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!