Chương 5: Quý nhân

Trương Khởi dùng xong bữa ăn tối liền biết tối nay sẽ bình an vô sự.

Hôm sau, bọn họ dậy rất sớm. Nếu thuận lợi, hôm nay bọn họ có thể tiến vào Kiến Khang.

Xe ngựa tiếp tục lên đường, dưới sự dạy dỗ của bà Ôn, Trương Khởi biết

được thêm hai chữ, đồng thời cũng đọc lại mấy chữ học hôm qua. Nghe nàng cao giọng đọc chữ, bà Ôn khẽ nói với hán tử trung niên: "Lão Phương,

đứa bé A Khởi này rất thông tuệ. Đáng tiếc xuất thân lại không tốt." Nếu như nàng là tiểu thư danh chính ngôn thuận của Trương phủ, chưa nói tới là con của vợ cả, chỉ cần là thứ xuất và dựa vào sự thông tuệ này cũng

có tương lai, thật đáng tiếc.

Hán tử trung niên gật đầu. "Chịu

thôi. Nếu nó thật sự thông tuệ, sau này đi theo vị quan quyền quý nào đó cũng có thể sống một cuộc sống tốt, cũng có thể có cơ hội thoát khỏi

tình cảnh khó khăn này."

Hắn nói tới đây liền lên tiếng hỏi hán tử gầy gò: "Lão Trung, ngươi thấy thế nào?"

Suốt đoạn đường, lão Trung luôn bứt rứt không yên, lần nào bắt chuyện cũng thấy lão đang nhìn Đông nhìn Tây.

Hán tử gầy gò vội vàng quay lại nặn ra một nụ cười: "Đúng là như vậy."

Hắn vừa nói ra mấy chữ này liền nghe thấy một loạt tiếng vó ngựa dồn dập

truyền tới. Ngay sau đó là một tiếng quát lớn tục tằn. "Dừng lại! Tất cả dừng lại cho ta!"

Bốn người sửng sốt quay lại, còn không chờ bọn họ kêu lên sợ hãi đã có hai con ngựa tiếp sát hai bên, sau đó là một

giọng khàn khàn quát lên: "Dừng xe ngựa lại, dừng xe ngựa lại!"

Nghe thấy tiếng quát này, bà Ôn hét dài: "Là thổ phỉ!" Trong giọng nói là sự đau thương, tuyệt vọng.

Vào giờ phút này, phía sau có truy binh, phía trước có cường địch, dựa vào

bốn người có thể làm được gì? Không dám chọc giận những người này, lão

Phương và lão Trung đồng thời ghìm dây cương dừng ngựa.

Xe ngựa

vừa mới dừng lại, hơn mười tên đạo tặc đã bao vây bốn phía. Đồng thời,

ánh mắt bọn họ đều tập trung nhìn vào Trương Khởi đang ngồi trong xe!

Có một người giơ cao mũi thương cũ kỹ về phía xe ngựa, quát: "Vén rèm xe lên!"

Giờ phút này, đám người bà Ôn đã co thành một cụm run rẩy, mà Trương Khởi ngồi trong xe cũng đã trắng nhợt như tờ giấy.

Nàng xoắn chặt tay thầm than: Mấy kỵ sĩ phương Bắc cứu mình lúc trước đáng

lẽ phải xuất hiện rồi chứ, liệu hắn có tới thật không?

Lúc này,

tiếng vó ngựa bên ngoài đã đến rất gần, đồng thời còn có một giọng nam

thô nói: "Để ta xem, rốt cuộc người ngồi trong xe ngựa là ai!" Nói tới

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!