Muốn nàng giao tiền ư?
Chuyện này sao có thể?
Trương Khởi không dám ngây người như phỗng nữa, nàng lắc đầu, khẽ cất giọng êm ái: "Còn lâu mới đưa cho huynh."
Thấy Tiêu Mạc nhìn chằm chằm, nàng nói với giọng oán trách yếu ớt: "Muội muốn giữ lại làm tiền phòng thân."
Tiền phòng thân? Sợ sau này hắn bỏ rơi nàng sao? Tiêu Mạc cười xoa đầu nàng, nói: "Được rồi, muội muốn giữ thì cứ giữ lại." Tâm trạng khá hơn, Tiêu
Mạc cười nhẹ nói: "Ta sẽ cho muội một viện tử khác nhưng khế nhà này ta
sẽ giữ hộ muội. Tránh cho muội lại đổi thêm tiền nữa."
"Mười mẫu
ruộng này lần trước ta phải dùng mánh khóe mới lấy được. Muội giữ lại
hàng năm cũng có chút thu hoạch, sao lại bán đi? Hay là nhờ Trương Hiên
ra tay? Không ngờ huynh ấy cũng làm được việc."
Giọng điệu của hắn không còn vẻ buồn bực nữa rồi.
Trương Khởi vẫn cúi đầu, hắn không buông nàng ra, nàng liền biết điều tựa vào
ngực hắn. Cúi gằm mặt, Trương Khởi thầm suy nghĩ: Bằng sắc đẹp bây giờ
của mình, Tiêu lang đã khó có thể kiềm chế. Nếu lớn hơn chút, e rằng
càng khó chạy trốn khỏi lòng bàn tay của Tiêu lang.
Nàng không dám nghĩ đến chuyện sau này.
Nàng đã vắt hết óc cũng không nhớ nổi có tồn tại Tiêu Mặc này trong ký ức
không. Dĩ nhiên, không chỉ có hắn, ngay cả đám người Trương Hiên, Trần
Ấp nàng cũng không nhớ nổi.
Ký ức của kiếp trước quá vụn vặt mà
ít ỏi, có khi Trương Khởi cũng cảm thấy, nếu không phải những điều trong trí nhớ đã xảy ra thật, nàng sẽ cho rằng mình chỉ là một tiểu cô tử
mười ba mười bốn tuổi, những ký ức đó chỉ là một giấc mộng của nàng, một giấc mộng về quá trình trưởng thành, sống chết của mình.
Cũng
chính bởi vì ký ức của kiếp trước quá ít, nhiều khi cử chỉ và tính cách
của Trương Khởi cũng chẳng khác gì những tiểu cô ở độ tuổi này.
Đang lúc ấy, tiếng bước chân khẽ khàng bỗng truyền đến, còn có tiếng kêu rất nhỏ của tỳ nữ bên Trương Cẩm, "Tiêu lang có đó không?"
Tiêu Mạc khẽ nhíu mày, buông Trương Khởi ra.
Trương Khởi vừa được tự do, lập tức đưa tay vuốt tóc xuống, cúi đầu lui về bên thân cây, làm cho mình trở nên mờ nhạt.
Tiêu Mạc quay đầu, khóe miệng nhếch cười, mặt như gió xuân, "Chuyện gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!