Chương 43: Bán đất

Tiếng bàn tán lại càng lao xao, trí tưởng tượng của mọi người cũng càng lúc

càng phong phú. Trương Khởi thấy mọi người đến cũng đã đông đủ thì lén

lút chuồn êm lẻn vào trong đám người.

Một lát sau, Tiêu Mạc nói:

"Không nên nán lại đây lâu nữa, nếu mọi người đã đến đông đủ thì đi

thôi." Lên tiếng nhắc nhở mọi người, nơi đây có thể có đạo tặc nên rời

đi sớm thì tốt hơn.

Mọi người vội vàng lên xe ngựa, Trương Khởi cũng thuận thế vào xe ngựa của mình.

Trương Cẩm vừa mới ngồi xuống, liền thấy Trương Khởi đã lên xe ngựa bên cạnh.

Nàng trừng Trương Khởi, đang định lên cơn thì thấy xe ngựa của Tiêu Mạc, cuối cùng cất giọng mềm nhũn, "Vừa nãy muội đi đâu?"

Thì ra Trương Cẩm vẫn chú ý tới mình.

Trương Khởi không biết, Trương Cẩm vẫn luôn chú ý tới Tiêu Mạc thế nên mới phát hiện Trương Khởi biến đi đâu mất.

Trương Khởi khẽ nói: "Muội, muội đi nhà cầu, đi tới đi lui lạc mất phương

hướng." Thấy mặt Trương Cẩm lạnh tanh nàng gấp đến độ cắn phải đầu lưỡi, "Tỷ tỷ đừng giận, muội nói, muội nói. Là muội chưa từng thấy cảnh tượng bên ngoài, nhất thời ham chơi mà lạc mất phương hướng."

Nàng vừa nói thế, Trương Cẩm liền tin ngay. Trương Cẩm trừng mắt với nàng khẽ quát: "Đúng là đứa chưa từng thấy việc đời mà!"

Đang nói thì cảm giác được có ánh mắt đang nhìn mình, nàng vội vàng quay đầu lại.

Người nhìn nàng chính là Tiêu Mạc. Bốn mắt nhìn nhau, Tiêu Mạc dịu dàng cười

với Trương Cẩm. Nụ cười này bỗng như nước đá giữa ngày hè, Trương Cẩm

lạnh toát cả người, chuyến du ngoạn bị vẻ tĩnh lặng lạnh nhạt của hắn

làm cho tiêu tan không còn dấu vết.

Chuyến chơi xuân này vốn do Tiêu Mạc đề xướng. Lúc ấy Trương Cẩm còn tưởng mình và ái lang có thể vui vẻ bên nhau nửa ngày.

Có được nụ cười của Tiêu Mạc, tâm tình Trương Cẩm rõ ràng tốt hẳn lên, không còn nhướng mày trợn mắt với Trương Khởi nữa.

Trương Khởi thấy vậy, không khỏi nghĩ tới: Chẳng lẽ đại phu nhân đã đồng ý cho Tiêu Mạc và Trương thị cô tử thân cận rồi ư?

Vừa nghĩ như thế, nàng sợ hết hồn, hai tay siết chặt khăn tay. Trương Khởi

thầm nghĩ: Nếu đại phu nhân đã gở bỏ lệnh cấm, chuyện của Quảng Lăng

vương cũng được giải quyết xong, còn mình sẽ bị một chiếc xe ngựa khác

đưa vào Tiêu phủ.

Không được, không thể như vậy!

Nàng cắn môi, suy nghĩ: Cảm giác bị động như vậy thật đáng ghét!

Nghĩ tới đây, cảm nhận được có ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình. Trương

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!