Rõ ràng hán tử kia
không muốn Trương Khởi tiếp tục đề tài này nữa liền cau mày lớn tiếng
nói: "Được rồi, được rồi, phía trước có một ngôi chùa, chúng ta vào đó
nghỉ ngơi một chút rồi tiếp tục hành trình."
Lời của hán tử gầy gò thu hút lực chú ý của hai người còn lại làm họ chuyên tâm lên đường.
Trương Khởi từ từ hạ màn xe xuống, trong khoảnh khắc nàng cúi đầu, nàng có thể thấy hán tử kia đang dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn mình.
Màn xe hạ xuống, Trương Khởi cắn môi thầm nghĩ: Không biết mình bứt dây động rừng như vậy có làm hắn thay đổi chủ ý?
Trong lúc vươn về phía trước, nàng tiện tay cầm lấy một quyển sách bằng lụa
mỏng trên vách xe ngựa, ngoài bìa sách có viết "Sơ học vỡ lòng". Trương
gia là đại gia tộc, trên người nàng chảy huyết mạch cao quý của bọn họ
nên nhất định nàng phải biết chữ. Mà bên nhà ngoại chỉ là địa chủ nông
thôn, một gia tộc nghèo khó như vậy không có tư cách, cũng không có cơ
hội biết chữ.
Vì vậy, dù nàng đã nhận biết được những chữ này, nhưng suốt dọc đường đi vẫn phải giả bộ như không biết.
Chăm chú nhìn quyển sách lụa, Trương Khởi tiếp tục suy nghĩ.
Cũng không biết đi thêm bao lâu, giọng của bà Ôn bên ngoài truyền tới, "Đã đến Tự Miếu, tiểu thư mau chuẩn bị một chút."
Trương Khởi cúi đầu đáp rồi cầm mũ có mạng che đội lên đầu, sau đó còn sửa
sang trang phục thêm một lần nữa. Lúc xe ngựa dừng lại, bà Ôn cũng đi
tới đỡ nàng bước xuống xe.
Đập vào tầm mắt là một ngôi Tự Miếu cũ nát, trông vào cũng biết đã hoang phế khoảng hai năm.
Nhóm người định ở lại đây ăn tối rồi tìm nơi tá túc.
Do không nhớ rõ đám thổ phỉ kia ra tay ở đâu, Trương Khởi chỉ có thể cảnh
giác quan sát xung quanh. Chỗ này có rất ít người qua lại, mấy đám ruộng nhỏ cũng bị cỏ dại mọc thành bụi che khuất. Cuối tầm mắt còn có một lán rộng của người đi làm nông, lúc muốn ăn cơm thì có thể qua đó nổi lửa.
Trương Khởi động tâm, đã đồng hành cũng với ba nô bộc tới từ đại gia tộc ở
Kiến Khang, nàng cũng hiểu được phần nào tính cách của bọn họ. Lập tức,
Trương Khởi nhìn vào lán mà vui vẻ nói: "Bà Ôn, không biết A Hoa tỷ tỷ
bây giờ là đang cho gà ăn hay đang ăn cơm đây? Hì hì, mấy người bạn ở
cùng quê với ta, nếu biết ta được sống trong cẩm y ngọc thực, không biết họ sẽ hâm mộ tới mức nào."
Giọng nàng thanh thúy, trong veo như suối nguồn, dù lời nói dung tục nhưng lại khiến người nghe không thấy chán ghét.
Bà Ôn phụ trách dạy dỗ nàng nói: "Cô tử, cô phải nhớ cô họ Trương, sau này không được thoải mái nói ra những lời này."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!