Thủ khúc đang được đàn ở trong, chính là Trương Khởi đưa cho Tiêu Mạc. Bài
hát này vốn là tác phẩm hai năm sau của Hoàng đế, tên là 《Tử Hư Phú》, ở
trong ký ức, nó từng truyền khắp nhỏ lớn ngõ ở thành Kiến Khang.
Tiếng đàn vẫn còn bay tới, tiếng tiêu lũ lũ xen lẫn trong đó, trong sự khoáng đạt xen lẫn tiêu dao vô tận. Loại tiêu dao này, không thấy được nửa
phần ưu tư, cũng không có đau xót vì nước nhà đổ này. Có, chỉ có tươi
đẹp mị diễm, thịnh thế phồn hoa không nói ra được.
Loại tiếng
nhạc này, mang sự cao thượng và ca tụng của nhạc cung đình. Trương Khởi
lắng lắng nghe nghe, cũng không khỏi kinh ngạc. Theo tâm cảnh của nàng,
tiếng nhạc hay hơn nữa, cũng khó nhập tâm. Nhưng trong trí nhớ của nàng, lại cứ khắc thật sâu, có thể thấy được, mấy năm kia, nàng trôi qua cũng phú quý an nhạc?
Từ từ, tiếng nhạc dừng lại, Trương Khởi cũng thả lỏng mặt mày.
Tiếng ông ông nổi lên bốn phía, vô số âm thanh ca tụng than thở thản nhiên mà đến. Một số quyền quý càng thêm không tự chủ được xông vào chỗ bệ hạ,
lớn tiếng ca ngợi.
Thành công.
Thủ khúc này, có thể khiến cho Tiêu Mạc trở thành tri âm của bệ hạ chứ?
Mà những con chữ xinh đẹp của mình trên khúc phổ, cũng có thể ở lúc mấu chốt trợ giúp cho mình.
Nàng nghiêng đầu nhìn Trương Cẩm, thấy nàng đang đỡ tay A Lam, hưng phấn
nói: "Người thổi tiêu lúc nãy chính là Tiêu Lang? Huynh ấy thật là tài." Vui sướng và hài lòng nhuộm mắt nàng, lúc này Trương Cẩm nghễnh đầu,
dáng vẻ đắc chí vừa lòng, thực là hận không thểi nói cho mọi người, Tiêu Mạc chính là ái lang của nàng.
Trương Khởi thấy nàng tạm thời khôngđể ý chính mình, liền lui về phía sau.
Đi tới trên đường nhỏ trong vườn hoa, Trương Khởi ngước đầu nhìn lên trăng sáng bên trên bầu trời.
Trăng sáng cong cong, mây trôi nhàn nhạt, tiếng nhạc vẫn xen lẫn trong mùi rượu bay tới, thật là đêm nay không biết đêm nào.
Nếu như cả đời này, cũng có thể nhìn trăng sáng, không cần sợ hãi màn đêm
phủ xuống, không cần lo lắng mặt trời lên, thật tốt chứ?
Một loạt tiếng bước chân từ phía sau truyền đến, tiếp, âm thanh trầm thấp của Tiêu Lộ truyền đến, "Tiểu cô tử!"
Nghe ra là hắn, Trương Khởi nhanh chóng quay đầu lại.
Tiêu Lộ chạy đến trước mặt nàng, nhìn chằm chằm nàng cười nói: "Cuối cùng
tìm được ngươi rồi. Đi theo ta." Hắn quay đầu, ý bảo Trương Khởi đi theo phía sau hắn, đi vào trong rừng rậm.
Trương Khởi chau mày lại, không hiểu hỏi "Đi nơi nào?"
"Đến ngươi sẽ biết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!