Chương 3: Trên đường đi

"Cô tử, đến rồi!" Giọng nói mỏi mệt của của người phụ nữ đánh thức Trương Khởi làm nàng giật mình cả kinh.

Thấy vậy, người phụ nữ tầm bốn mươi có gương mặt bầu trắng trẻo nọ ân cần hỏi: "Cô tử, có phải cô thấy không thoái mái không?"

Trương Khởi độ mười ba tuổi lắc đầu, vì dinh dưỡng không đầy đủ nên bàn tay

nàng vừa nhỏ bé lại vừa tái xanh nhợt nhạt, nàng đưa tay vén rèm xe lên

nhìn ra ngoài. "Còn bao lâu nữa thì tới Kiến Khang?"

"Có nhanh cũng phải mất tầm hai ngày."

"Ừm." Trương Khởi gật đầu, nàng cũng chẳng mong chờ việc quay lại Kiến Khang. Trong suốt một tháng qua, nàng từ từ nhớ lại từng chuyện một. Không

biết đó là mộng hay ảo giác, nhưng trong đống trí nhớ hỗn độn kia, nàng

thấy cả đời mình đều không tốt đẹp.

Hai tay Trương Khởi xoắn chặt lấy nhau, bối rối suy nghĩ: Phu quân kia, dù nàng có làm thế nào cũng

không nhớ nổi tên và gương mặt hắn.

Đống trí nhớ nát vụn này rất

có vấn đề. Những thứ quan trọng thì rơi vãi đâu không rõ, còn những

chuyện râu ria thì lại nhớ rất rõ ràng.

Khẽ thở dài, Trương Khởi

không muốn rối rắm mơ hồ nữa. Nàng cúi đầu nhìn bàn tay non nớt xanh xao của mình, trong lòng âm thầm suy nghĩ: Dù thế nào mình cũng phải cẩn

thận, cố gắng không dẫm lên vết xe đổ là được.

Trương Khởi năm

nay mười ba tuổi vẫn chưa nẩy nở, gương mặt nhỏ nhắn hơi xanh, ngũ quan

mỹ lệ nhưng còn xa mới đạt tới mức kinh ngạc. Hơn nữa bây giờ nàng còn

là một đứa con riêng mới được phụ thân phái người đón về.

Từ thời Ngụy Tấn tới nay, lối sống cởi mở như câu hát trong "Tử dạ ca": "Chim

nghèo nương cành cao, gió gào rừng xao xác. Vui hoan tới tiều tụy, còn

cần thể diện kia?" Tình đầu của các thiếu nữ, dù tính cách đối phương

thế nào cũng nguyện ý theo đuổi cầu xin một đêm vui vẻ. Trương Khởi cũng chính là kết quả của một trong những đêm vui vẻ đó.

Nhà ngoại

nàng cũng là nhà có gia cảnh giàu có, nhưng chỉ vì mấy ngày phóng túng

kia, mẫu thân đã tự vứt bỏ cuộc đời bà. Sau khi có được thân thể của bà, nam nhân kia đã phủi mông bỏ đi để lại cho mẫu thân nàng thanh danh

chưa chồng mà có chửa. Mãi tới lúc này tiểu cô nương trẻ người non dạ

mới biết đây chính là cuộc sống, nếu bà đã mang thai thì không có cách

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!