Chương 28: Có một tuyệt sắc

Trong tiếng cười ha ha, Quảng Lăng vương cũng cười.

Có lẽ là âm thanh của hắn quá mức êm tai, có lẽ là khí thế của hắn vốn bức người, hắn vừa cười mọi người nhất thời đều im bặt.

Trong tiếng cười lanh lảnh, Quảng Lăng vương sải bước đi về phía Tiêu Sách.

Chưa đến năm, sáu bước, hắn đã đi tới trước mặt Tiêu Sách. Dừng lại, yên

lặng đánh giá người đàn ông mập mạp này từ trên xuống dưới. Quảng Lăng

vương vươn tay, nhẹ nhàng ưu nhã chụp lên bả vai Tiêu Sách.

Quảng Lăng vương vỗ hắn sau đó nói với giọng rất rõ và tự nhiên, "Trường Cung lại cảm thấy, Tiêu huynh nên giảm béo đi." Hắn cười nhẹ, tay áo bay bay trong gió, "Với hình thể như Tiêu huynh đây thì không thể ra chiến

trường, cũng không được xưng là hảo hán!"

Hắn thản nhiên lướt qua Tiêu Sách, đi thẳng về phía những mỹ nhân kia, giọng nói càng không che giấu được sự ngạo nghễ của hắn, "Dĩ nhiên, có lẽ ở trong mắt Tiêu

huynh, chiến trường của bậc trượng phu không ở trên sa trường, mà là

trong màn chiếu? Ha ha!!!!"

Ngạo mạn như thế, gay gắt như thế, kiêu ngạo như thế, hờ hững như thế, ngông cuồng không ai bì nổi!

Tiếng cười cợt ngừng lại!

Sắc mặt Tiêu Sách tái xanh!

Hắn bỗng dưng quay đầu lại, hung hăng trừng mắt về phía Quảng Lăng vương.

Mà lúc này Quảng Lăng vương đã chắp hai tay ra sau lưng, sống lưng đứng

thẳng mang phong thái ngọc thụ, phiêu dật không nói được thành lời,

thanh quý biết nhường nào.

Dường như hắn không hề cảm thấy sự

phẫn nộ của Tiêu Sách, thản nhiên đi một vòng quanh đám thị thiếp vây

quanh hắn, lắc lắc đầu thở dài.

"Đứng lại!"

Tiêu Sách đột nhiên quát ầm lên!

Quảng Lăng vương dừng bước.

Hắn từ từ quay đầu lại, dưới ánh trăng, hắn như cười như không nhìn Tiêu

Sách, khi cất lời ngữ điệu lại vô cùng chân thành: "Nghe tiếng đã lâu

Tiêu huynh chính là Tuấn Ngạn Vô Song* ở nước Trần, Trường Cung bất tài, nguyện thi đấu bản lãnh trên sa trường cùng Tiêu huynh." Hắn mỉm cười,

đôi mắt sắc bén phát sáng trong màn đêm rạng rỡ, "Đại trượng phu, ngoài

miệng tranh lợi, xưng hùng trong màn chiếu, thực không đáng gọi là bản

lãnh. Chỉ có trên sa trường, trên lưng ngựa, tranh đoạt với số mệnh,

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!