Trương Khởi nhìn gã sai vặt cẩn thận cảnh báo mình.
Nàng đang muốn đáp lời, thì một âm thanh thanh thúy truyền đến, "Tiêu Đường, sao ngươi ở chỗ này? Lang quân nhà ngươi đâu?" Một phụ nhân mập mạp đi
tới bên này. Vừa đi, nàng vừa để mắt quan sát Trương Khởi.
Gã sai vặt Tiêu Đường nhíu mày lại, trả lời: "Tiểu cô tử này lạc đường, đang
cầu xin ta dẫn nàng đi ra ngoài đấy." Hắn chỉ về phía đông, nói với
Trương Khởi: "Theo đường nhỏ kia đi ra ngoài, đi ngang qua một vườn hoa
thì quẹo phải liền đến."
"Đa tạ."
Trương Khởi đáp một tiếng, thấy Tiêu Đường đi về phía phụ nhân kia, liền cúi đầu, đi theo hướng hắn chỉ.
Lúc đó, đám sứ giả đã đến hơn phân nửa, trong phủ cũng khèn trống vui mừng, đàn nhị tỳ bà hợp tấu, mùi rượu hòa lẫn son phấn tung bay tứ tán.
Lúc Trương Khởi chạy đến, đám người Trương Cẩm còn tán ở trong hoa viên,
chúng cô tử đến từ tất cả phủ tụ chung một chỗ, đang nói nho nhỏ cái gì. Cách nửa vườn hoa, là cả đám thiếu niên lang quân, bọn họ lớn tiếng đọc ra thi phú mình làm, có tốp năm tốp ba tụ chung uống rượu đàm văn,
nhiều hơn, là liên tiếp đưa ánh mắt đến chỗ các cô tử.
Trương
Khởi nhìn một chút, chỉ thấy bên trái, có mấy thiếu niên lang quân mặc
đồ tộc khác ngồi chung một chỗ, chỉ là, trừ mặc đồ khác biệt ra, còn lại tất cả, đều không có gì khác thiếu niên lang quân ở Kiến Khang, hình
như cũng là đến gặp nhau.
Vườn hoa vào đầu mùa xuân, nên hoa tươi chưa nở, cỏ lá còn chưa từng chuyển thành xanh lá đậm, nhưng các cô tử
và lang quân, ai cũng mặc trang phục trang điểm đẹp đẽ, da trắng má
hồng, thật thay thế cảnh xuân, có vẻ đẹp không sao tả xiết.
Trương Cẩm và mấy cô tử con vợ cả cở Tiêu phủ tựa vào nhau, đúng lúc cười thật là đẹp, bộ dáng kia, ngược lại không cần mình đi qua làm ngột ngạt.
Trương Khởi thả chậm bước chân.
Đình đài phía trước, mười trưởng lão tụ chung một chỗ, vừa uống rượu vừa
thưởng thức màn biểu diễn của các thị thiếp. Lúc đó, trời chiều dần dần
tối, vô số thị tỳ ăn mặc tinh mỹ xuyên qua ở trong vườn hoa, đốt đèn
lồng trong vườn hoa, đồng thời dấy lên từng đống lửa, đuổi đi khí lạnh
lẽo đầu mùa xuân.
Vừa nhìn thấy những thị thiếp kia, Trương Khởi
liền theo bản năng cúi đầu, vội vàng theo một đường nhỏ khác đi về phía
các cô tử của Trương phủ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!