Chương 26: Tiêu phủ

Trương Khởi đã không nhớ rõ thành Kiến Khang là cái dạng gì rồi.

Ngồi ở trong xe ngựa, xuyên qua màn xe vén lên nhìn người bên ngoài, dòng

sông nhỏ nước, nghe giọng ngô nông dịu dàng quen thuộc, thật là làm cho

người ta hoảng hốt.

Trương Cẩm nhìn ra phía ngoài một trận, đột

nhiên nói: "Ghét nhất những người đó, động một chút là " a nông (nghĩa

là tôi), a bàng (kế, kề, gần) " . E sợ cho người khác không biết mình là nam nhân."

Nàng nói xong hào hứng bừng bừng, đáng tiếc hai người đồng bạn trong xe ngựa, A Lam thì nghe không hiểu, Trương Khởi lại giả

bộ nghe không hiểu.

Đi ra ngoài mà hoàn toàn không có có người

ủng hộ, Trương Cẩm cũng cảm thấy không thú vị. Nàng chép chép miệng,

buồn buồn nói: "Nói với các ngươi chuyện này làm gì? Gì cũng không hiểu

."

A Lam vội vàng cười theo, Trương Khởi lại cúi đầu thấp hơn.

Trương Cẩm không nhịn được nhìn thoáng qua các nàng, hất đầu, không để ý tới các nàng nữa.

Tiêu phủ ở phía bắc thành Kiến Khang, là một trong tứ đại gia tộc Vương, Tạ, Viên, Tiêu mấy trăm năm, đất đai của Tiêu phủ cực kỳ rộng lớn. Cách bức tường thật cao, có thể thấy cây cối cao lớn bên trong, nghe được bên

trong bay ra tiếng khèn vui mừng.

Xe ngựa của các cô tử Trương

phủ đến thì xe ngựa của các lang quâng cũng chạy tới. Trương Cẩm đi vài

bước, nũng nịu kêu mấy thiếu niên lang quân: "Thất ca, Cửu ca, thập ca,

thập ngũ ca, thập cửu ca." Nàng mới kêu đến người thứ năm, thì mấy cô tử khác đã xông lên, vây quanh tám thiếu niên lang quân vừa yêu kiều gọi

vừa cười đùa.

Tỷ muội nhà mình vây quanh các huynh trưởng làm

nũng, nhi nữ họ Trương như Trương Khởi, lại chỉ đứng ở ngóc ngách bình

thường, hâm mộ nhìn họ.

Tiêu Mạc nghe tiếng ra đón liền nhìn thấy màn này.

Nhìn chằm chằm Trương Khởi, hắn liếc về phía gã sai vặt sau lưng. Gã sai vặt vừa thấy ánh mắt của lang quân mình, lập tức thầm nói: "Nàng rõ ràng đã nói không đến, bộ dáng kia không giống đùa..."

Tiêu Mạc thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Trương Khởi lần nữa.

Không bao lâu, hắn nói: "Nàng là vạn bất đắc dĩ." Nhìn sang Trương Khởi đừng

chung với A Lam, không rời đi theo đám người Trương Cẩm, Tiêu Mạc nhướng mày, thở dài nói: "Cô tử thông tuệ như thế, lại bị tỷ muội của mình coi là người hầu. Thật đáng thương đáng tiếc."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!