Chương 24: Ấn tượng

Cả một buổi chiều, đám cô tử vẫn còn kích động không thôi. Lúc đầu thất vọng xong, họ lại càng muốn tận mắt nhìn thấy diện mạo thật của Quảng Lăng Vương. Khi biết sứ

giả sẽ ở lại Kiến Khang hơn nửa tháng, họ bắt đầu tính toán.

Trương Khởi cũng đang tính toán.

Giờ học đầu ngày hôm sau, vẫn là môn hội họa của giáo tập Viên.

Với hội họa, nền tảng thực tế của Trương Khởi rất sâu rộng. Mấy buổi trước

nàng cố ý che giấu, biểu hiện không cao không thấp không dễ thấy.

Mà hôm nay, sau hai khắc vào lớp, giáo tập Viên yêu cầu mọi người vẽ một

bức tranh mỹ nữ, không xong về nhà hoàn thành rồi nộp lại.

Giáo

tập Viên rất tuấn tú, là con trai trưởng Viên thị, còn cao hơn dòng dõi

Trương thị, chúng cô tử nhất quyết đòi học lớp của hắn. Vì vậy rõ ràng

có thể để về nhà vẽ tiếp, nhưng hắn chưa nói nghỉ, chúng cô tử cũng

không dám đi.

Trong tiếng thì thầm, chúng cô tử trải giấy trắng ra, bắt đầu mài mực. Mà Trương Khởi cũng cúi đầu múa bút.

Giáo tập Viên chắp hai tay phía sau, bước đi từ từ thong thả đến bên người các cô tử, quan sát họ vẽ tranh.

Đi tới đi lui, hắn đi tới bên cạnh Trương Khởi.

Trong lúc vô tình thoáng nhìn qua, thế nhưng hắn lại hơi ngừng chân lại, trầm ngâm đứng nhìn.

Trên tờ giấy trắng tinh, mỹ nhân mà Trương Khởi vẽ cũng chỉ có vài nét bút

ít ỏi, nhưng diện mạo lẫn phong thái đều được thể hiện rõ ra trên giấy.

Váy áo mỹ nhân tung bay, nụ cười điềm tĩnh ung dung, trong nét xinh đẹp

ẩn chứa sự lung linh kỳ ảo.

Năng lực đến mức này!

Chăm chú nhìn chằm chằm mỹ nhân trên giấy, giáo tập Viên ngẩng đầu nhìn sang Trương Khởi, sau đó không nói gì liền bỏ đi.

Trương Khởi giống như không biết hắn từng đứng dừng chân, vẫn im lặng vẽ hoàn

tất tranh mỹ nữ. Khi giáo tập Viên tuyên bố có thể ra về thì mực vẽ cũng đã cạn. Nàng cuộn tranh bỏ vào trong ngực.

Nàng bước ra thì giáo tập Viên đã bỏ đi xa rồi, Trương Khởi vội vàng rẽ theo đường nhỏ chạy về phía hắn.

Không bao lâu, nàng đã tới sau lưng giáo tập Viên. Nhận ra nàng đi đến, giáo

tập Viên chậm rãi quay đầu lại, hờ hững nói: "Có chuyện gì sao?"

Trương Khởi cắn môi, lấy bức họa từ trong lòng ra, khẽ nói: "Bức vẽ này của A Khởi, xin giáo tập phê bình vài lời."

Vừa nói ra lời này, giáo tập Viên liền nhìn nàng chăm chú.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!