Lúc ấy Tiêu Mạc và Trương Cẩm thân cận, người thấy được đông lắm, rõ ràng
giấu không được, tìm người đền tội cũng không có bao nhiêu tác dụng. Đẩy Trương Khởi ra ngoài, cũng chỉ là để lửa giận của đại phu nhân có chỗ
ra, sao có thể thật sự ngăn được miệng người khác?
Nhưng Trương Tiêu thị cố tình nói như vậy, cố tình làm như vậy.
Có lẽ, nàng ta chỉ cảm thấy Trương Khởi giữ lại cũng không có tác dụng
lớn, ngoài ra, nàng ta muốn mượn chuyện này, lộ ra lai lịch của Trương
Khởi.
Mặc kệ như thế nào, chuyện như vậy đối với Trương Tiêu thị chỉ là há mồm nói, đối với Trương Khởi mà nói, thì lại là sống còn.
Suy nghĩ một hồi, Trương Khởi cúi đầu thấp hơn.
Trán nàng đụng đất, nghẹn ngào.
Nghe được tiếng khóc của nàng, trên mặt Trương Tiêu thị hiện ra vẻ không
kiên nhẫn: cũng không xem mình là thân phận gì, chẳng lẽ còn muốn một
khóc hai nháo ba thắt cổ trước mặt nàng hay sao?
Trương Khởi
nghẹn ngào, không có khóc không ngừng như nàng tưởng tượng, mà là nằm ở
trên đất, âm thanh khàn khàn, tuyệt vọng nói: "Lời của mẫu thân, A Khởi
nghe lệnh là được."
Dứt lời, nàng từ từ từ bò dậy, lấy tay áo
giấu mặt, có vẻ đau lòng tuyệt vọng cực kỳ, nhưng vẫn quy củ cúi chào
Trương Tiêu thị, lúc này mới cúi đầu, bi thương, thất thiểu đi ra ngoài.
Mặc dù đi tới Trương trạch cũng ba bốn tháng rồi, nhưng bây giờ Trương
Khởi, vẫn xương nhỏ thịt ít, từ bóng lưng xem ra, rõ ràng là một đứa bé
gầy yếu non nớt.
Nàng đứng thẳng cúi đầu, bởi vì cố nén cất tiếng đau buồn, hai vai run run, đi vài bước, dưới chân nàng mềm nhũn, cả
người ngã xuống, nếu không phải có người đỡ, thì thiếu chút nữa té ngã
trên đất.
Trương Tiêu thị lạnh lùng nhìn nàng.
Trương Khởi vừa ra cửa, liền có một vị phụ nhân lại gần Trương Tiêu thị, nhỏ giọng
nói ra: "Nha đầu này cũng chỉ là một người hạ tiện không nơi nương tựa,
phu nhân muốn xử trí nàng, duỗi duỗi tay lúc nào cũng có thể...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!