Chương 21: Đền tội

Trương Khởi đáp một tiếng, kéo cửa phòng ra.

A Lục vừa nhìn thấy nàng liền nhào tới, hai tay nắm tay Trương Khởi, A

Lục hưng phấn lay động liên tiếp, kêu lên: "Cô nàng cô nàng, ta thấy

được, lúc nãyt ta đã thấy được!"

Thấy Trương Khởi mỉm cười nhìn

mình, nghe nghiêm túc, A Lục thở một hơi, kêu lên vui mừng nói: "Lúc nãy ta thấy được sứ giả nước Chu tới đây. Có hai lang quân, diện mạo rất

đẹp đấy." Nói tới chỗ này, nàng thấy Trương Khởi vẫn mỉm cười nghe,

không khỏi trợn to hai mắt hỏi "A Khởi, ngươi không hỏi xem vì sao ta có thể ra phủ à?"

Trương Khởi cười nói: "Việc này còn phải hỏi?

Nhất định là ngươi thấy không có người chú ý ngươi, liền xen lẫn trong

mọi người cùng nhau đi xem náo nhiệt."

Thấy A Lục cong môi lên,

vẻ mặt buồn bực, Trương Khởi cười một tiếng, nàng rút hai tay của bản

thân ra, xoay người đi vào trong phòng, trong miệng nhỏ giọng nói ra: "A Lục, bức tranh thêu kia bán đi rồi."

"A" A Lục không chút để ý

đáp một tiếng, lại hưng phấn, "A Khởi, lúc nãy bên ngoài thật là rất náo nhiệt đấy. Rất nhiều người, xiêm áo những người đó mặc vừa thú vị vừa

đẹp, hì hì, nếu ngày ngày có Sứ giả tới Kiến Khang thì tốt."

Lời

Trương Khởi muốn nói bị nàng cắt đứt, liền ngậm miệng. Nàng ngồi lại

trên giường, đôi tay ôm đầu gối, tâm thần lại trở về hai tờ khế ước của

mình.

Thật ra thì, nàng cũng biết, mời người trồng trọt mười mẫu

đất, thì lương thực nộp lên cho nàng, cũng chỉ có thể duy trì nàng và A

Lục tiêu hao thôi, nếu muốn nuôi thêm người làm thì còn chưa đủ.

Hai tờ văn khế này, thật là chỉ để cho nàng có phiến ngói che thân, có khẩu phần lương thực vào bụng mà thôi. Nhưng Trương Khởi vẫn cảm thấy rất

vui vẻ, rất vui vẻ. Cho nên nàng cũng cảm kích Tiêu Mạc từ tận đáy lòng.

Hai chủ tớ đắm chìm trong cảm xúc của từng người, đều vui vẻ cười, thời

gian cũng qua thật nhanh. Trong nháy mắt, ngày hôm sau đến.

Khóa thứ hai, là khóa của Viên giáo tập. Trương Khởi vừa vào học đường, liền có người làm xách bàn nhỏ đặt ở trước mặt nàng.

Lúc đi học cũng không có ai khiêu khích Trương Khởi nữa. Sau khi yên tĩnh qua hết nửa canh giờ thì buổi trưa lại đến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!