Chương 20: Có nhà rồi

Đang lúc Trương Khởi nghĩ như thế thì Tiêu Mạc bỗng ngước mắt lên, ánh mắt như tia chớp nhìn thoáng qua nàng.

Kế tiếp là một trận tiếng hoan hô kinh thiên động địa truyền đến.

Trương Khởi đứng ở cửa hông nhưng vị trí lệch về phía sau, vội vàng ngẩng đầu nhìn lại.

Phía trước cát bụi tung bay, có một đội ngũ càng lúc càng đi tới gần.

Đoàn người khí thế như thế, chẳng lẽ thật là Cao Trường Cung tới?

Vào lúc Trương Khởi đang suy nghĩ, một cô tử ở phía trước nàng kích động

nói: "Có phải Quảng Lăng Vương tới không? Là ngài ấy tới thật sao?"

Tiêu Mạc cười nhẹ giọng trả lời: "Hôm nay sợ là Cao Trường Cung không thể

tới được, người tới lúc này là Vệ Công Trực

- Đại tướng của nước Chu."

Dừng một chút, hắn buồn cười nhìn vẻ mặt thất vọng của nhóm cô tử, bổ

sung thêm: "Vệ Công Trực này là cùng một mẹ sinh ra với Hoàng đế nước

Chu, cũng rất tuấn tú, là một trong ba đại mỹ nam ở đất Chu."

Quả nhiên, hắn vừa nói xong, hai mắt của nhóm cô tử ngay lập tức tỏa sáng.

Không ngờ lần này chẳng những có thể được trông thấy Quảng Lăng Vương mà còn có thể thấy thêm được một mỹ namkhác?

Hiển nhiên tâm tình

Tiêu Mạc rất tốt, hắn thong thả nói: "Phía trước không chỉ có Vệ Công

Trực, trong đám tùy tùng của hắn còn có Vũ Văn Thuần – Là người thuộc

quý tộc ở nước Chu. Hắn cũng là một trong ba đại mỹ nam ở đất Chu!"

Lần này, nhóm cô tử không chỉ có hai mắt tỏa sáng mà còn có mấy tiếng hoan

hô nho nhỏ. Nếu như không có Tiêu Mạc ở đây, có lẽ họ sẽ không khống chế nổi mà nhảy cẩng cả lên rồi.

Cái thời đại này, vẫn noi theo tập tục của Ngụy

- Tấn sùng bái sắc đẹp. Nam tử đẹp sẽ làm người đời sùng bái nhất.

Đứng ở phía sau, Trương Khởi lại không có nhiều hứng thú với vị mỹ nam gì đì đó, cái nàng thích chỉ là bầu không khí này mà thôi. Đứng giữa đoàn

người vui mừng sôi nổi, nàng sẽ cảm thấy mình cũng có một phần ở trong

đó.

Tính cách của nàng lại trầm tĩnh, suốt mấy tháng liền bị cô lập bài xích ghét bỏ, thực sự là khiến người ta cảm thấy rất cô độc.

Ngước đầu cũng mong đợi nhìn như những cô tử khác, Trương Khởi đột nhiên liếc mắt nhìn qua, Tiêu Mạc cũng nhìn lại nàng rồi cất bước đi vào cửa.

Trương Khởi hơi giật mình thầm nghĩ: Cái nhìn đó rõ ràng là ý bảo ta đi theo hắn.

Chẳng lẽ, bức tranh kia của ta đã bán được rồi sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!