Chương 19: Cửa

Mặt trời sáng rực

rỡ lơ lửng treo ở chân trời, dường như chỉ trong một đêm, trên những

ngọn cây đã hiện lên những màu xanh mới, trên mặt đất nhú lên những ngọn cỏ màu xanh nhạt, cơn gió phất qua mặt cũng là sự mềm mại và nhẹ nhàng, mang theo sức sống đặc hữu của mùa Xuân.

Sau khi giảng hết một

tiết, lúc giáo tập Lý đi ngang qua chỗ của Trương Khởi không khỏi xấu hổ nhỏ giọng nói: "Chuyện kê thêm bàn cho trò chỉ sợ là không được."

Trương Khởi vội vàng nhỏ giọng đáp lại: "Vốn dĩ đã không có cách nào mà, đã khiến giáo tập vì A Khởi mà bận tâm vất vả rồi."

Giáo tập Lý chỉ ừ một tiếng, không nói thêm câu nào liền xoay người rời đi.

Trương Khởi cũng đi ra ngoài.

Lúc nàng vẫn đang ngồi trong rừng chờ đợi tiết học tiếp theo thì lại thấy

đám cô tử đang vây quanh vị giáo tập nọ, cũng không biết là đã nói những gì mà vị giáo tập đó phất tay lên sau đó đám cô tử liền cười ầm lên,

cùng gối rối rít vái chào loạn lên với vị giáo tập nọ, kế tiếp cả đám

người giải tán.

Trương Khởi chầm chập theo sát ở phía sau, đi về

phía phòng của mình. Từ trong cuộc bàn tán mới nãy của đám cô tử có thể

biết được đã có sứ giả tới Kiến Khang rồi, bọn họ lo rằng Quảng Lăng

Vương đã đến.

Ở một góc hành lang bên ngoài phòng, Trương Khởi từ xa đã nhìn thấy A Lục cùng mấy tỳ nữ đạng tụ lại với nhau, mặt mày hớn

hở đang nói gì đó. Nhìn thấy nàng đi đến, liền vui vẻ vẫy vẫy tay rồi

tiếp tục tán gẫu, không hề có ý định muốn đi lại chỗ nàng.

Nha đầu này!

Trương Khởi chỉ cười xoay người bước vào trong phòng. Ngược lại mấy tì nữ đang tán gẫu cùng với A Lục lại há hốc mồm nhìn, nhưng chỉ được một lúc bọn

họ lại thầm nghĩ: Vị cô tử này vốn là dân đen đến từ nông thôn, chung

đụng với tì nữ của mình mà chẳng có chút tôn ti trên dưới nào, hóa ra

loại người nào thì có hành vi đó.

Trương Khởi ngồi ở trong phòng, tiếp tục việc thêu thùa, thêu chưa tới nửa canh giờ, đột nhiên bên

ngoài vang lên tiếng hoan hô. Tiếng hoan hô này lúc bắt đầu thì còn xa,

dần dần, càng lúc càng lớn, càng lúc càng vang, càng về sau, những tiếng vỗ tay reo hò ồn ào đó làm cho Trương Khởi không thêu nổi nữa.

Nàng bỏ công việc thêu thùa trong tay xuống, mở cửa phòng nhìn ra phía ngoài.

Bầu trời bên ngoài xanh thăm thẳm, trong suốt đến không gì sánh bằng, giống hệt như năm đó nàng nắm tay phu quân chạy trốn đến phương Bắc.

Lắc lắc đầu, Trương Khởi thầm nghĩ: Cái ký ức đó cũng không biết tại sao

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!