Trương Khởi xoay người, đi trở về phòng của mình.
Thấy nàng đi tới, chúng thứ nữ mặc dù không dám phát tác, nhưng cũng dùng ánh mắt không tốt nhìn chằm chằm nàng.
Một bài giảng rất nhanh kết thúc.
Lúc này, việc học buổi sáng đã kết thúc, buổi chiều là thời gian hoạt động
tự do của chúng nữ, ở nhà luyện tập thư họa thêu thùa, không cần tới học đường.
Thấy Viên giáo tập rốt cuộc đi rồi, Trương Phiêu và ba
thứ nữ khác liền ra hiệu cho nhau bằng mắt, bước nhanh về phía rừng cây
bên cạnh.
Khi Trương Khởi đi qua một cái đường mòn thì bốn nữ tử đột nhiên chui ra, chặn đường của nàng lại.
Trương Khởi ngẩng đầu lên.
Đối đầu với bốn tiểu cô có sắc mặt không tốt đang nhìn mình lom lom, Trương Khởi an tĩnh lui về phía sau nửa bước, sau đó cúi cúi người với họ.
Không đợi chúng nữ phát tác, Trương Khởi đã thanh thanh thúy thúy nói: "Các
tỷ tỷ vì chuyện lúc nãy mà đến?" Âm thanh vừa ra, Trương Phiêu cả giận
nói: "Thì ra là ngươi cũng có mắt?" Đã thấy được, lại không chịu vấp tế, để đám người mình được vui mừng một hồi?
Trương Khởi không trả
lời, nàng chỉ lẳng lặng ngẩng đầu lên, một đôi con ngươi trắng đen rõ
ràng giống như cảnh xuân đang lưu động, ánh mắt sáng rỡ nhìn bốn nữ tử
trước mặt, sau đó, lại một lần nữa, nhẹ nhàng nói ra trước khi họ mở
miệng: "Bốn vị tỷ tỷ, Viên giáo tập rất được các vị thúc bá trong phủ
tôn trọng... Hiện tại các tỷ tỷ ở cùng với ta, nếu người có lòng
đến nói với Viên giáo tập, nói không chừng giáo tập sẽ giận, ngài ấy mà
giận, các thúc bá rồi sẽ biết.
Nếu bởi vì chuyện nhỏ này, bởi vì
người tầm thường như A Khởi, mà làm tổn thương tình cảm giữa các tỷ tỷ
và thúc bá, vậy A Khởi thật là có lỗi lớn."
Âm thanh của nàng
giống như nước mùa xuân, trên gương mặt thanh tú, cũng đầy vẻ dịu dàng
và thành khẩn, rất khó không khiến người ta có ấn tượng tốt.
Bốn thiếu nữ bghe nàng nói xong ngẩn ra, đồng thời nhìn về phía Trương Phiêu.
Trương Phiêu cắn cắn môi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!