Trương Khởi quỳ gối đáp: "Bẩm phụ thân, nữ nhi muốn mang theo A Lục."
Lúc này, nàng đã suy nghĩ kỹ rồi, nếu cứ yên lặng không lên tiếng như vậy,
mãi mãi nàng sẽ chỉ bị mọi người bỏ rơi, bàn về hôn phối e còn chẳng
xứng với người làm chức quản sự. Nàng vẫn nên xuất đầu lộ diện thì hơn.
Thấy Trương thập nhị lang nói sao cũng được, Trương Khởi ngẩng cao khuôn mặt nhỏ nhắn, vẻ mặt quyến luyến như trẻ con quấn quit cha mẹ nhìn ông,
trong giọng nói còn mang theo vẻ thận trọng và đau thương: "Phụ thân,
người, đúng là phụ thân của A Khởi sao?" Tròng mắt rưng rưng, đôi môi
xinh xắn run rẩy, dáng vẻ khát vọng nhưng lại không dám tin.
Dáng vẻ này của Trương Khởi khiến mọi người chăm chú nhìn về phía nàng.
Thiếu niên có làn da sẫm màu kia kêu lên: "Oa, thập nhị thúc, tiểu cô tử của thúc trông cũng thuận mắt đấy chứ." Lúc ngẩng đầu lên, ngũ quan mỹ
lệ của Trương Khởi được bộc lộ rõ rất dễ làm cho người ta có ấn tượng
tốt.
Trương thập nhị lang vốn là người ôn hoà hiền hậu, nhìn thấy Trương Khởi như vậy cũng mềm lòng, ông nhìn Trương Khởi điềm đạm nhỏ
nhẹ nói: "Dĩ nhiên ta là phụ thân của con."
Lần này, ông vừa dứt
lời thì Trương Khởi đã lao nhanh về phía ông. Nàng chạy tới trước mặt
ông, gương mặt đầy vẻ quyến luyến kia vẫn ngẩng cao như cũ. Từ từ, nàng
thử vươn đôi tay nhỏ bé ra thăm dò. Rốt cuộc, bàn tay nhỏ bé kia cũng
cầm lấy tay áo ông, chắc nàng đang xúc động lắm, vì đôi bàn tay kia dùng lực quá lớn khiến các đốt ngón tay chuyển thành màu trắng xanh. Nhưng
thái độ của nàng thì ngược lại, rất cẩn thận, cũng rất sợ hãi bị phụ
thân bất mãn đẩy tay ra.
Trương thập nhị lang chua xót vươn tay
phải xoa đầu Trương Khởi, tay trái đặt lên vai nàng. Sau đó khẽ vỗ mấy
cái vào lưng Trương Khởi, ông khàn giọng nói: "Đứa bé ngoan, là phụ thân không tốt, đã để cho con chịu khổ rồi." Cúi đầu, ông quan sát bộ trang
phục người hầu nàng đang mặc, quần áo cũ kỹ nhưng đã được giặt sạch sẽ
khiến lời nói của ông cũng dịu dàng hơn. "A Khởi, đi theo phụ thân."
"Vâng." Trương Khởi giống như con mèo nhỏ dựa vào cánh tay Trương Thập nhị
lang, thậm chí còn như đứa bé không ngừng cọ cọ làm gương mặt Trương
thập nhị lang tràn đầy ý cười. Lúc này, Trương Khởi cũng vươn tay về
phía A Lục.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!