Chương 79: (Vô Đề)

Sau mùa đông, thành phố S đón trận tuyết đầu tiên, rả rích rả rích, cùng với gió rào, bông tuyết thổi bay tán loạn giữa không trung, cùng lúc đó cũng đại biểu cho việc bước vào cuối năm bận rộn.

Vất vả một năm, cũng chỉ còn giây phút cuối cùng này nữa sẽ kết thúc hoàn mỹ là có thể cầm tiền thưởng lướt qua một năm tuyệt vời, nghỉ phép.

Toàn bộ nhân viên Lam Hoa liền đắm chìm ở lại muốn ăn tết vui vẻ, cùng không ngừng vội vội vàng vàng tăng ca thống khổ, ngay cả Đường Thu Bạch và Cảnh Thư Vân cũng không ngoại lệ.

Cuối năm, Cảnh Thư Vân chắc chắn là phải làm báo cáo tổng kết cuối năm với hội đồng quản trị bên kia, Đường Thu Bạch thì càng không cần phải nói, lúc trước nàng đã nói chuyện hợp tác cùng Đường Bác Mẫn, không bao lâu hai bên liền nhất nhất ấn định chi tiết, đã quyết định toàn bộ hợp tác, đây cũng là một cơ hội tốt, bước lên một tầm cao mới.

Đường Thu Bạch một lòng phấn đấu, cố gắng từ đầu đến chân, từ tiếp nhận hàng mẫu đến vận chuyển chế tạo, thực nghiệm hàng mẫu, nàng đều cùng Hạ Sâm trông nom.

Có một điểm quan trọng nhất, đại hội tổng kết cuối năm của cấp cao trong công ty, ba mẹ của Cảnh Thư Vân khả năng cũng tới, trong tay có thêm một công lao đối với Đường Thu Bạch mà nói sẽ càng thuận tiện để nàng gia tăng thiện cảm.

Còn nữa, nàng cùng Cảnh Thư Vân cùng chung suy nghĩ, lúc trước đã hẹn cùng nhau du lịch, quyết định trước thời gian nghỉ Tết Âm Lịch, vì chuyện này, Cảnh Thư Vân cố ý dời kỳ nghỉ toàn bộ tập đoàn lên trước mấy ngày, đây cũng là nguyên nhân tại sao lại gấp gáp như vậy.

Đến ngày đại hội tổng kết cuối năm cấp cao trong công ty, buổi sáng Đường Thu Bạch còn muốn đến sớm nghênh đón khách hàng, buổi chiều trước khi hội nghị cử hành lại quay về Lam Hoa.

Đường Thu Bạch không thể không thừa nhận, có một chiếc xe để làm việc quả thật vẫn thuận tiện hơn rất nhiều, chỉ duy nhất một điều, lúc trước Cảnh Thư Vân luôn miệng nói tặng nàng một xe đỡ phải đi bộ, kết quả chờ đến thời điểm đưa xe đến trước mặt nàng, Đường Thu Bạch mới phát hiện, cái gọi là xe đỡ phải đi bộ, là một chiếc GL cấp SUV bon bon.

Đường Thu Bạch kinh sợ đều phải nhảy dựng lên, "Đây là 'xe đỡ phải đi bộ' mà chị nói đấy à?"

"Đúng vậy." Người mua xe nào đó cười tủm tỉm nhìn nàng.

"Chị có phải có gì hiểu lầm đối với 'xe đỡ phải đi bộ' không đấy?"

Cuối cùng, Đường Thu Bạch căn bản cũng không có cách nào từ chối, bởi vì đã trả tiền cọc rồi, hai người về đến nhà, Cảnh Thư Vân còn cố ý chụp ảnh nàng từ xa, một tấm ảnh góc nghiêng Đường Thu Bạch ngồi ở ghế điều khiển thao tác thuần thục được gửi tới vòng bạn bè.

Mỹ kỳ danh thắng, lưu làm kỷ niệm.

Buổi chiều hội nghị, Đường Thu Bạch không đến trễ, thời điểm tiến bước đến phòng họp, vẫn còn thưa thớt người ngồi, một lát sau mới lục tục đến đông đủ.

Đường Thu Bạch khách khí chào hỏi cùng mấy người cấp cao, cũng lập tức quay đầu vừa nhìn cửa phòng họp bên cạnh vừa chờ đợi Cảnh Thư Vân đến.

Lúc chỉ còn một phút nữa sẽ bắt đầu hội nghị, tiếng giày cao gót vang vọng ở trên hành lang, cũng như là gióng lên từng hồi trống theo nhịp tim Đường Thu Bạch, cho dù hiện tại các nàng đã sống chung một khoảng thời gian, nhưng cũng  không vùi lấp được cảm xúc kích động của nàng.

Giây tiếp theo, người trong tâm trí xuất hiện ở trong tầm mắt, Đường Thu Bạch thản nhiên đón nhận ánh mắt cô, chỉ liếc mắt một cái, hai người nhìn nhau cười.

"Đường bộ trưởng đến sớm vậy, dọc đường vẫn thuận lợi chứ?"

"Thuận lợi, hội nghị tổng kết cuối năm mà, em chắc chắn là không thể đến muộn." Đường Thu Bạch cười đáp lời cô, hai người tùy ý hàn huyên.

Chờ Cảnh Thư Vân ngồi xuống vị trí chủ tọa, hội nghị đúng giờ bắt đầu, dựa theo trình tự đã định ra từ trước, mỗi bộ phận lần lượt tiến hành tổng kết bao gồm hành chính v.v, tất cả mọi bộ phận, bao gồm cả bộ phận của Đường Thu Bạch.

Đường Thu Bạch vừa nghe các bộ phận tổngkết, vừa liếc nhìn phía cửa phòng họp.

Sau năm lần bảy lượt, chủ tọa Cảnh Thư Vân ngồi ở bên cạnh nàng hơi nhướng mày.

Đường Thu Bạch dư quang liếc nhìn về phía cửa, còn chưa kịp quay đầu, liền thấy Cảnh Thư Vân giơ tay hướng nàng ngoéo tay một cái, ý bảo nàng ghé sát lại.

Hửm?

Đường Thu Bạch nghiêng đầu thoáng nhìn bộ phân đang báo cáo, kéo ghế hơi dựa gần cạnh cô.

"Làm sao vậy?" Đường Thu Bạch hạ giọng.

Cảnh Thư Vân nhìn nàng cười, đôi mắt lại vừa dịch chuyển nhìn về phía màn hình PPT trước mặt, "Em không nhìn tôi, rốt cuộc miệng khô cái gì?"

"Phốc." Đường Thu Bạch phì cười.

Cảnh Thư Vân liếc nàng một cái không nói chuyện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!