"Chị như thế nào......"
Đường Thu Bạch suy nghĩ luân chuyển, nghiêng người đón nhận đôi mắt cô cười tủm tỉm, một câu còn chưa thể nói hoàn chỉnh, Cảnh Thư Vân đã tiến lên thu hẹp vòng vây, Đường Thu Bạch một tay chống sô pha mượn lực, một tay khác nắm di động, hơi về ngả người ra sau nhìn cô.
"Sư tỷ của em nói nhớ em."
"...... Chị ấy chỉ thuận miệng liền nói, đùa thôi." Mồ hôi lạnh nổi lên phía sau lưng, Đường Thu Bạch cẩn thận chú ý tìm từ.
Người trước mặt lại tựa hồ không tiếp nhận, tiếp tục không chịu bỏ qua, nói: "Tôi nghĩ là thật."
"Làm không được thật."
"Em cũng không hỏi xem buổi tối tôi có sắp xếp gì không." Cảnh Thư Vân hơi cong khóe môi nở nụ cười, lòng bàn tay ấm áp, một tay chống ở một bên Đường Thu Bạch mượn lực từ mu bàn tay, thong thả di chuyển bàn tay, từng điểm từng điểm theo mu bàn tay vuốt ngược về phía trước, chậm rãi nói, "Nếu tôi có sắp xếp hẹn hò thì sao?"
Cho dù cách một tầng áo lông mùa đông, trong lòng Đường Thu Bạch vẫn cứ như bị kiến cắn thực gian nan, xúc cảm mu bàn tay đến nhiệt độ cơ thể, thông qua đụng chạm da thịt, theo mạch máu chảy lan ra khắp người, lại phản hồi về trung tâm chỉ huy.
Vài phút trước k*ch th*ch ngứa ngáy, trong chớp mắt lại sôi trào, Đường Thu Bạch cật lực khắc chế thần kinh, đầu óc trực tiếp đông cứng.
Ngực bỗng nhiên phập phồng lên xuống vài cái, Đường Thu Bạch cưỡng chế dục khí nghẹn trong lòng.
Người trước mặt như thể cái gì cũng không phát hiện, hoặc là nói chính là cố ý, khóe môi cười càng thêm loá mắt, che người tai mắt, tay lại ngấm ngầm trở nên không thành thật.
Lòng bàn tay nguyên bản đang v**t v* gương mặt trơn bóng, không biết từ khi nào, thừa dịp Đường Thu Bạch còn không kịp phản ứng, đã lặng lẽ theo vạt áo lông màu đen trượt tiến vào, đầu ngón tay như có như không đảo qua một mảng da thịt, Đường Thu Bạch chợt giương mắt nhìn cô, cánh môi hơi hé, một tay đè lại nó, "Chị......"
"Tôi?" Cảnh Thư Vân theo nàng hỏi, dừng một chút lại tiếp tục nói, "Em liền như vậy đồng ý với sư tỷ của em buổi tối ăn cơm, không bồi thường tôi sao?"
"Bồ......" Đường Thu Bạch bị cảm xúc đột biến này của Cảnh Thư Vân làm cho mê hoặc, lời muốn nói mới vừa ra được một chữ, lại câm nín, nghĩ nghĩ nói, "Không đúng, chị ấy tìm em chủ yếu vẫn là nói chuyện hợp tác, vậy chẳng phải cũng là vì chị."
"Thế tại sao không trực tiếp hẹn tôi?"
...... Bị ăn gắt gao.
Đôi mắt Đường Thu Bạch bắt giữ được ý cười chợt lóe qua đáy mắt Cảnh Thư Vân, lời đến bên miệng, lại nuốt trở vào.
Sợ càng nhiều lời càng bị đào hố, nàng lựa chọn câm miệng.
"Huống hồ," Cảnh Thư Vân làm bộ lơ đãng chỉnh sửa tóc mái rơi ở trên trán Đường Thu Bạch, lại nói, "Trước đó em còn cùng cô ta đi dạo siêu thị, mấy ngày đấy."
Bị một chân đá đổ lu dấm, rốt cuộc mùi dấm tỏa ra càng nồng đậm, Đường Thu Bạch nghiêng đầu toan tính, hẳn là không đến mức dấm Sơn Tây lão thành, đại khái cũng phải là dấm Bảo Ninh đi.
Đường Thu Bạch cười, "Chị có ngửi thấy mùi gì không?"
"Ừm, tôi ghen."
Cảnh Thư Vân ngược lại nhìn Đường Thu Bạch chớp chớp mắt, giọng điệu bình tĩnh thừa nhận chuyện này, tay vốn bị ấn xuống, khe khẽ động đậy, cũng không đẩy bàn tay đang đè ở trên ra, chỉ là ngón tay hơi cong, một chút có một chút không, dùng đầu ngón tay viết chữ gì đó.
Cho dù Đường Thu Bạch cầm cố, cũng không thể chịu đựng nổi như vậy, k*ch th*ch toàn bộ thân thể run lên lùi ra sau.
"Trước kia ai nói còn đang ở văn phòng?"
"Hửm, không phải tôi nói."
Đường Thu Bạch buồn cười nhìn cô, nhất thời cũng không biết nói cái gì, bàn tay thâm nhập vạt áo lại chợt tĩnh xuống, sau một lúc lâu Đường Thu Bạch thẫn thờ nhìn vào đôi mắt cô, khóe môi lại không giấu nổi ý cười, Đường Thu Bạch từ bỏ động tác đè bàn tay kia, dứt khoát ghé sát bên tai cô, hơi thở nhẹ nhàng nói: "Vậy chị muốn em bồi thường như thế nào?
Sô pha, thư phòng hay là chỗ nào?"
Có lẽ là không nghĩ tới Đường Thu Bạch đột nhiên trắng trợn như vậy, Cảnh Thư Vân trái lại dừng một chút, mới giả vờ thanh giọng, theo lời Đường Thu Bạch nói: "Ừm, vậy đều tới một lần đi."
Hai người bốn mắt nhìn nhau, chốc sau đều cười rộ lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!