Chương 76: (Vô Đề)

Đường Thu Bạch liên tục theo hạng mục một khoảng thời gian, buổi sáng hôm nay cùng đồng nghiệp biên soạn báo cáo đi tham gia hạng mục chuyên gia bình thẩm, cũng xứng đáng với thời gian dài chuẩn bị đầy đủ, hội nghị diễn ra nghiêm túc, các vấn đề chuyên gia đưa ra đều bị giải đáp chuẩn chỉ.

Bình thẩm sẽ không có gì bất ngờ thuận lợi thông qua, ngay khi bình thẩm kết thúc, Đường Thu Bạch liền gửi tin nhắn báo cho Cảnh Thư Vân.

Bữa trưa mọi người lại cùng nhau mời chuyên gia đi ăn cơm, tài xế tiễn chuyên gia đi xong, đám người Đường Thu Bạch mới chạy trở về công ty.

Hạng mục trong tay rốt cuộc hoàn thành, đối với Đường Thu Bạch tới nói vui mừng là điều tất yếu, chủ yếu là gánh nặng trên va được hạ xuống, cả người nhẹ nhàng hơn không ít, khoảng thời gian này bởi vì tăng ca, khiến Cảnh Thư Vân cũng vất vả tăng ca cùng nàng, rốt cuộc đã nhận lại được một sự hồi đáp hoàn hảo.

Buổi chiều, Cảnh Thư Vân tổ chức cuộc họp nhỏ, trọng điểm đề ra chuyện này.

Đường Thu Bạch trước sau như một ngồi ở bên tay trái Cảnh Thư Vân, trong tay nắm bút máy do cô tặng, đôi mắt lại nhìn cô không hề chớp mắt, thỉnh thoảng còn sẽ gật gật đầu phụ họa theo cô, vẫn giống như những cuộc họp trước đây nhưng cũng lại không quá giống.

Đường Thu Bạch nghiêng đầu suy nghĩ, nàng cảm thấy có thể là bởi vì các nàng đã ở bên nhau, đôi mắt nàng đã không còn cần trốn tránh cùng thu liễm giống như trước kia.

Đường Thu Bạch lấy đôi mắt làm bút, từng điểm từng điểm miêu tả theo đuôi mắt đến sống mũi cao thẳng của Cảnh Thư Vân, một đường đến môi đỏ tươi đẹp, Đường Thu Bạch bất chợt thất thần, môi đỏ vốn là nổi bật giữa làn da trắng của chủ nhân, hơn nữa thể hiện khí sắc bên ngoài, Đường Thu Bạch thậm chí cảm thấy, cũng làm tôn lên Cảnh Thư Vân cả người khí tràng mờ ảo.

Giỏi giang quyết đoán, cường thế có chủ kiến.

Ừmm...... Còn mềm mại.

"Lộp bộp."

Đường Thu Bạch trong lòng đột nhiên nhảy ra ba chữ cuối cùng, dọa nàng hoảng sợ, tâm tư đen tối có lẽ chính là như vậy.

Một giây trước ánh mắt còn chính trực, đột nhiên bởi vì ba chữ này mạc danh trở nên có chút kỳ quái.

Trong đầu như là kéo ra cả thước phim, từng cuộn từng cuộn chiếu lên dáng vẻ nàng hôn môi Cảnh Thư Vân, khí tràng cường đại tan ra trong nháy mắt kia, cả người mềm ấm như là bỏ đi một lớp phòng vệ, lông mi nhẹ như cánh ve hơi hơi rung động, đó là hình ảnh nàng trộm nhớ kỹ.

Mà thực chất xúc cảm lại như thể mang điện tích, lan tỏa khắp người, k*ch th*ch đầu ngón tay Đường Thu Bạch cầm bút máy đều nổi lên một tia tê dại.

Đường Thu Bạch vô thức chuyển động yếu hầu, cúi đầu đi lấy ly nước bên cạnh.

Cảnh Thư Vân đứng ở vị trí chủ tọa hội nghị, hai tay chống mặt bàn, thần sắc bình tĩnh, ít khi nói cười, nghiêm túc vững vàng nói về hạng mục lần này, có lẽ là nhận thấy được Đường Thu Bạch vẫn luôn dùng ánh mắt nhu hòa lại nhiệt tình nhìn chăm chú vào cô, ánh mắt vờ nhìn lướt qua mọi người một vòng, thực tế lại đón tầm mắt của Đường Thu Bạch có dừng lại nhiều thêm một cái chớp mắt như vậy.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, Cảnh Thư Vân đôi mắt đen nhánh hàng năm bất biến, tựa như giá rét của mùa đông, chợt bị một tia nắng ấm mặt trời từ chân trời phá mây hòa tan.

Đường Thu Bạch nhìn cô chớp chớp mắt, muốn giấu đi bối rối trong ánh mắt, giây tiếp theo Cảnh Thư Vân lời đến bên miệng có một chút tạm dừng, trước khi những người khác phát giác ra, Cảnh Thư Vân nhẹ nhàng nâng gọng kính trên mũi, dùng ánh mắt lặng thinh nhắc nhở Đường Thu Bạch, thuận thế thanh thanh giọng nói, dời đi tầm mắt, cầm bình giữ ấm trên bàn lên uống một ngụm, mới tiếp tục nói tiếp.

Đường Thu Bạch không nhịn được cười, phòng ngừa đồng nghiệp bên cạnh nhìn thấy, nàng hơi cúi thấp đầu.

Sau đó cuộc họp tiếp tục, Cảnh Thư Vân công khai trước mặt mọi người, lại một lần nữa khen ngợi Đường Thu Bạch, cũng khẳng định trách nhiệm của Đường Thu Bạch đối với hạng mục lần này, tiếp theo chính là một ít lời cổ vũ mọi người.

Sau khi cuộc họp kết thúc, Cảnh Thư Vân gọi Đường Thu Bạch lại, đi theo cô trở về văn phòng.

"Em vừa mới thất thần." Cảnh Thư Vân ngồi ở ghế làm việc, khuỷu tay chống mặt bàn, một tay cầm đầu bút máy, một tay cầm đuôi, xoay chuyển, nói.

Đường Thu Bạch chớp chớp mắt.

"Suy nghĩ cái gì?"

"Nghĩ về chị."

"Hửm? Nghĩ tôi cái gì?"  Khóe môi Cảnh Thư Vân hiện lên ý cười như có như không, môi đỏ trở nên càng sáng rõ.

Đôi mắt Đường Thu Bạch vờ như lơ đãng đảo qua môi Cảnh Thư Vân, cười cười không đáp mà hỏi ngược lại: "Nhiệm vụ lần này, em hoàn thành tốt như vậy, có cái gì khen thưởng không đây?"

"Có." Cảnh Thư Vân gật đầu.

"Là cái gì!" Đường Thu Bạch ánh mắt sáng lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!