*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chờ Đường Thu Bạch hậu tri hậu giác phản ứng lại, việc này đã quyết định xong xuôi.
"Sư muội, chúng ta thêm cái WeChat?" Đường Bác Mẫn nhìn nàng cười xinh đẹp.
Gần như là cùng lúc đó, Đường Thu Bạch cảm giác được vô số ánh mắt nóng cháy nhìn chằm chằm ở trên người nàng, không cần nghĩ cũng biết là bởi vì người vừa lên tiếng.
"Được." Đường Thu Bạch bất động thanh sắc thêm bạn với Đường Bác Mẫn.
Liên hoan kết thúc ngày hôm sau, lúc Đường Thu Bạch đang xét duyệt báo cáo thì nhận được tin nhắn từ Đường Bác Mẫn.
Đường Bác Mẫn: "Sư muội, tối nay em có rảnh không?"
"Có, sư tỷ có chuyện gì sao?"
Đường Thu Bạch chỉ là nhân lúc lật trang báo cáo, ngẩng đầu nhìn lướt qua, mở di động thấy nội dung tin nhắn cũng chưa từng suy nghĩ nhiều, dẫu sao tối hôm qua hai người mới thêm WeChat, hơn nữa còn là đích thân Tào Băng ra mặt nói, cô ấy cần hỗ trợ, Đường Thu Bạch không có khả năng cự tuyệt Đường Bác Mẫn.
"Cùng tôi đi xem nhà? Tôi tạm thời còn đang ở tại khách sạn đây."
"Được." Đường Thu Bạch theo thói quen tính nâng cổ tay nhìn thời gian, "Sư tỷ, buổi chiều 5 giờ rưỡi em mới tan ca."
"Không thành vấn đề, em gửi địa chỉ công ty của em cho tôi đi, tôi đến đón em."
Đường Thu Bạch không hiểu sao có chút do dự, ngay cả bản thân nàng cũng không phát giác, "Công ty bên này có hơi trái đường, sư tỷ gửi địa chỉ nhà chị dự định muốn đi xem cho em đi, tan ca em trực tiếp qua đó."
"Không cần phiền toái như vậy, sư tỷ của em hôm nay mới vừa mua xe mới, thuận đường liền đón em."
"Quyết định vậy đi, tôi đi ăn cơm, tiểu sư muội buổi chiều gặp."
Đường Thu Bạch còn đang do dự thì đối phương lại quyết đoán kết thúc đối thoại, Đường Thu Bạch buông tiếng thở dài, "Được."
Giữa trưa, Đường Thu Bạch vẫn tiếp tục tới phòng làm việc của Cảnh Thư Vân ăn cơm, lúc Đường Thu Bạch thấy tin nhắn của Cảnh Thư Vân, còn nhẹ nhàng nheo nheo mắt, liên tiếp hai ngày Cảnh Thư Vân đều lấy cùng một lý do, đồ ăn gọi nhiều.
Nhưng mặc kệ về tình về lý, về công về tư nàng dường như đều không có cách nào có thể từ chối lời mời của Cảnh Thư Vân, thức ăn bày trên bàn so với ngày hôm qua là hoàn toàn không giống nhau, đổi rất đa dạng.
"Lão bản, này cũng quá nhiều đi?" Đường Thu Bạch vẫn như cũ cảm khái nói.
"Ừm, tôi đã nói với Địch Nghiên không cần gọi nhiều như vậy." Cảnh Thư Vân nói, bất đắc dĩ mà liếc nhìn đồ ăn trên bàn, có điều so sánh với ngữ khí nhẹ nhàng lần trước thì lần này bình tĩnh hơn rất nhiều.
Đường Thu Bạch nhìn cô như suy tư gì, Cảnh Thư Vân sắc mặt bình thản, Đường Thu Bạch không thể nhìn ra được có gì khác thường, ngược lại là đối phương hơi nhướng mày.
"Coi như là an ủi vì gần đây em công tác bận rộn." Dừng một chút, Cảnh Thư Vân cố tình thả chậm ngữ điệu, âm giọng chợt chuyển đổi, trầm giọng nói, "Hay là nói em không bận sao?"
"Bận, như thế nào không bận rộn." Đường Thu Bạch nhanh chóng dời mắt, tiến lên một bước ngồi ở bên sô pha, nói tiếp, "Gần đây đơn hàng nông sản còn rất nhiều."
Cảnh Thư Vân theo lời Đường Thu Bạch, chuyển đề tài, tiếp tục hỏi: "Ừ, có gặp khó khăn gì không?"
Đường Thu Bạch đem đũa dùng một lần tách ra, cẩn thận xác nhận không có đâm tre trúng tay mới đưa cho Cảnh Thư Vân, "Tạm thời thì chưa."
Hai người vừa ăn vừa trò chuyện, cuối cùng thu dọn bàn xong Đường Thu Bạch chuẩn bị mang theo túi rác đi ra ngoài, Cảnh Thư Vân bỗng nhiên gọi nàng lại.
"Hửm?" Đường Thu Bạch quay đầu lại nhìn cô.
"Buổi tối em có thời gian không?"
Đường Thu Bạch ngẩn ra, "Tối nay em có chút việc."
"Ừm, vậy em đi đi." Cảnh Thư Vân sắc mặt bất biến, chỉ là ngay khi Đường Thu Bạch nhìn về phía cô, ánh mắt ảm đạm đi chút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!