Cảnh Thư Vân đuôi lông mày nhướng, đôi mắt bất giác khẽ híp, "Tôi làm em ngủ không yên?"
"Cũng không! ! " Giọng Đường Thu Bạch trở nên nhẹ hơn chút, lại sửa lời nói: "Một chút."
"Thời gian hai ngày nghỉ ngơi quá dài.
" Lần này ngữ điệu của Cảnh Thư Vân biến thành câu trần thuật, mắt cô nhìn phía trước, môi đỏ khẽ động.
Đường Thu Bạch giật mình bừng tỉnh, khua tay loạn xạ, "Không không không! ! "
"Tôi nhớ gần đây bên phía bộ phận môi trường hình như có đang hạng mục gì đó phải không?" Cảnh Thư Vân tiếp tục nói.
"Không có đi?" Trong lòng Đường Thu Bạch cảm thấy có gì đó không đúng, mong muốn sống sót nói cho nàng biết chỗ này phải nói chối bỏ.
Cảnh Thư Vân không nói tiếp, đi theo xe phía trước rồi quẹo trái, chuyển sang con đường lớn, mới không nhanh không chậm nói: "Ồ, tổ nghiệm thu của bộ môi trường, gần đây có mấy hạng mục cần người thông thạo dẫn đội đi xem xét hiện trường."
Đường Thu Bạch biết vì cái gì h*m m**n sống sót lại online! !
Tổ nghiệm thu, xem xét hiện trường, bảy chữ này đủ để nói lên tình huống, nghiệm thu môi trường, cần người phụ trách đi xem xét nghiệm thu hiện trường thực tế.
Mà cái gọi là nghiệm thu, tức là thông thường một kiến trúc tu sửa xong, yêu cầu tiến hành nghiệm thu đánh giá môi trường, khí thải, tiếng ồn, nước thải nó sinh ra sau này có nguy hại đến vùng lân cận hay không, nghiệm thu thông qua mới có thể chính thức đi vào sản xuất hoặc sử dụng.
Nếu như, phụ trách chính là nghiệm thu tiểu khu địa ốc, vậy thì phải đi vào trong xem xét tiểu khu cùng các vùng lân cận.
Nếu là kênh rạch nhân tạo, vậy thì phải đi theo trông coi cả đoạn kênh dài này, còn nếu là núi sâu rừng già gì đó, điều kiện gian khổ, đường xá gập ghềnh! !
Đường Thu Bạch nhẹ nhàng xoa mày, nàng ấn tượng sâu sắc với những thứ này, trước kia khi nàng còn ở Thiên Hành, từng có một lần theo học tỷ đi xem xét hiện trường, trùng hợp thế nào hạng mục đó chính là một lò gạch vùng núi.
Thời điểm tài xế mượn xe, cố ý tìm công ty mượn một chiếc SUV chuyên dụng chạy đường núi gập ghềnh, động lực cũng mạnh, còn mang cả bàn giảm xóc, kết quả lúc tới hiện trường, Đường Thu Bạch mới biết được, cái gì gọi là xóc nảy, lên núi rung lắc cả một đường.
Không biết qua bao lâu rốt cuộc dừng lại, Đường Thu Bạch đầu tiên là từ trên xe lăn xuống, toàn bộ thân thể nàng đều sắp rụng rời, rồi sau đó nàng mới biết được nguyên nhân chiếc xe dừng lại, là bởi vì phía trước độ dốc quá lớn, đá vụn vô cùng nhiều, xe căn bản không thể đi lên mà cần phải đi bộ để vào.
Lần đó đi công tác quả thực là cơn ác mộng của Đường Thu Bạch, từ đó về sau còn có nghiệm thu nữa thì nàng đều nhất nhất cự tuyệt, càng thêm kiên định ngồi chực ở phòng thí nghiệm.
"Lão bản, không phải bộ môi trường có người phụ trách sao?" Đường Thu Bạch thật cẩn thận cười theo.
"Bọn họ huấn luyện, chỉ có một mình Trang Duệ Tiến trấn giữ phòng thí nghiệm, đi không được.
" Cảnh Thư Vân nói vân đạm phong khinh.
"Khụ khụ, trên tay em còn có chỉnh sửa mà! ! " Đường Thu Bạch xấu hổ ho nhẹ, đầu óc cấp tốc xoay chuyển.
Cảnh Thư Vân lại không cho nàng thời gian dư thừa, "Ừ, không có việc gì thì cũng! ! "
"Em sai rồi.
" Đường Thu Bạch nhanh chóng cướp lời ngay trước khi Cảnh Thư Vân mở miệng, thái độ nghiêm túc hẳn lên.
Giây tiếp theo, Đường Thu Bạch cảm giác được tốc độ xe chậm lại, chờ khi nàng quay đầu lần nữa nhìn về phía ngoài cửa sổ, hoàn cảnh quen thuộc đập vào đôi mắt, Đường Thu Bạch phản ứng lại, đã tới cửa tiểu khu nhà nàng.
"Ồ?" Cảnh Thư Vân dừng xe, rất có hứng thú mà nhìn về phía nàng.
"Em nên đi ngủ sớm, không ảnh hưởng công việc.
" Đường Thu Bạch nhìn cô, nghiêm trang nói.
"Còn gì nữa.
" Cảnh Thư Vân không tỏ ý kiến.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!