Đường Thu Bạch bị đánh thức bởi ánh mặt trời sáng sớm xuyên qua cửa sổ chiếu vào làm chói mắt, tia sáng này quá sáng ngời, nàng lật trái lật phải ngủ đều không che nổi, bất đắc dĩ đành phải ngửa lòng bàn tay đặt ở trên mắt.
"Cốc cốc cốc."
Bỗng nhiên ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, Đường Thu Bạch khẽ nhíu mày.
"Bạn nhỏ, rời giường thôi!"
"Mặt trời chiếu tới đít rồi!"
Giọng của Tề Tĩnh Uyển cách một cánh cửa, Đường Thu Bạch không nghe rõ, loáng thoáng quấy nhiễu giấc mộng của nàng, dứt khoát kéo chăn trùm đầu muốn ngăn cách tiếng ồn.
Quả nhiên chỉ chốc lát sau tiếng gõ cửa càng ngày càng nhỏ, thẳng đến khi không nghe thấy tí nào nữa, chân mày Đường Thu Bạch lại khôi phục bằng phẳng.
Nàng mới vừa thả lỏng, giây tiếp theo di động rung lên lại cộng thêm tiếng chuông vang lên.
Làn này thậm chí còn đáng sợ hơn tiếng gõ cách cánh cửa trước đó không lâu, ở rất gần nàng, tiếng ù ù ù cứng nhắc theo tiếng chuông, Đường Thu Bạch không chịu nổi sự quấy nhiễu này, đành cúi đầu trước nó.
Nàng theo âm thanh, một tay mò di động đặt ở trên tủ đầu giường qua, ngay cả tên gọi đến đều không kịp nhìn thì đã nghe điện thoại.
"Alo, xin chào."
Ban đầu trong điện thoại thanh âm gì cũng không có, một mảnh yên tĩnh, rồi sau đó là giọng nữ mang theo từ tính, gọi tên nàng, "Đường Thu Bạch."
"Ừm?" Đường Thu Bạch cảm thấy giọng nói này nàng quen thuộc, nhưng sự thật chứng minh miệng đáp còn nhanh hơn não.
"Rời giường đi."
Rõ ràng là ba chữ rất đơn giản, Đường Thu Bạch lại nghiêng đầu phản ứng một hồi lâu, lỗ tai còn tàn lưu âm cuối êm dịu của người nói chuyện.
"Ừm......! dậy." Đường Thu Bạch lờ mờ đáp lời, thế nhưng thân thể vẫn không nhúc nhích giống như bị giường phong ấn cùng đối phương đánh Thái Cực.
Đối phương cũng không giận, chỉ dừng một chút, thanh âm chuyển đổi, trở nên trầm ổn, "Năm phút, tôi muốn nhìn thấy em ở phòng khách."
"Năm phút? Năm phút gì cơ?" Đường Thu Bạch tham luyến thanh âm, bị đánh bại bởi sự nhạy cảm bẩm sinh đối với thời gian và những con số, mờ mịt mở to mắt.
"......! Bạn nhỏ đến trễ rồi, trừ tiền lương đó!" Một giây cuối thanh âm bình tĩnh trong điện thoại lại biến thành giọng nói nhiệt tình của Tề Tĩnh Uyển, Đường Thu Bạch đột nhiên phản ứng lại, nàng không ở nhà.
"À À! Tới liền tới liền." Đường Thu Bạch vội vàng đáp lời rời giường.
Chờ Đường Thu Bạch thu thập xong xuất hiện ở phòng khách, Cảnh Thư Vân cùng Tề Tĩnh Uyển đang mỗi người một ly cà phê ngồi tán gẫu, nhìn dáng vẻ tựa hồ đợi nàng đã lâu.
"Không......" Đường Thu Bạch muốn nói xin lỗi nàng dậy trễ, nhưng lời còn chưa nói xuất khẩu, giương mắt đúng lúc đối diện với ánh mắt Cảnh Thư Vân nhìn lại nàng, nhu hòa lại sáng ngời, giống như có gì đó khác hơn trước kia.
"Tới rồi, lại đây ngồi." Giọng Cảnh Thư Vân thực nhẹ.
"Được." Đường Thu Bạch ngồi xuống đối diện bọn họ.
"Nào nào nào ăn sáng! Bọn chị cố ý gọi người đưa lên cho em!" Tề Tĩnh Uyển tiếp đón Đường Thu Bạch, đưa qua cho nàng một cái muỗng.
Đường Thu Bạch thấy trên bàn đặt một chén hoành thánh nhỏ, bên trong còn bỏ thêm tảo tía, trứng da, tôm khô, hành thái, phối màu đẹp mắt làm người ta thèm ăn.
"Nhưng mà bạn nhỏ, em bỏ lỡ điểm tâm sang trọng phòng tổng thống, phía dưới đồ ăn ngon có thể nói là vô cùng nhiều, nhưng mà Thư Vân nói tối hôm qua em uống nhiều quá, cho nên ăn chút thanh đạm ấm dạ dày là được." Tề Tĩnh Uyển nói.
Đường Thu Bạch có chút mờ mịt nhìn họ, cuối cùng tầm mắt dừng lại ở trên mặt Cảnh Thư Vân, "Em......! Tối hôm qua uống say?"
"Chị không biết, dù sao ngày hôm qua chị say còn sớm hơn cả em." Tề Tĩnh Uyển buông tay.
"Em không nhớ?" Cảnh Thư Vân hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!