Cảnh Thư Vân không trả lời nàng, chẳng qua là hai mắt hơi khép, gò má hơi đỏ ửng nhàn nhạt, dưới chân có chút nhẹ, cả người lâng lâng.
Cô đột nhiên dựa tới, hơi thở tới gần, Đường Thu Bạch không kịp chuẩn bị một tay vòng qua vùng da thịt mềm mại bên hông của cô, một tay khác nắm chặt tay cô.
Khoảng cách giữa hai người chợt ngắn lại, Cảnh Thư Vân phả ra hơi thở ấm áp chậm rãi phun ở cổ Đường Thu Bạch, một trận ngứa ngáy còn mang theo mùi rượu êm dịu k*ch th*ch thần kinh của Đường Thu Bạch.
Bàn tay vòng ở trên eo Cảnh Thư Vân chợt có chút run, thiếu chút nữa không đứng vững kéo theo người trong lòng ngực ngã xuống, dọa Đường Thu Bạch tiến lên nửa bước, siết chặt tay vòng ở trên eo.
Váy dài lễ phục màu đen đêm nay của Cảnh Thư Vân, Đường Thu Bạch trước đó ở trong đại sảnh đã lĩnh giáo qua sự "Lợi hại" của nó, lúc này cách một tầng vải vóc mỏng manh, thậm chí có thể cảm nhận được nhiệt độ của người trong ngực.
Thế nhưng Đường Thu Bạch không kịp nghĩ những thứ khác, chỉ lo lắng Cảnh Thư Vân say rượu sẽ khó chịu.
"Còn ổn không?" Đường Thu Bạch thấp giọng hỏi.
"Ừ."
Giọng của đối phương rất nhẹ, Đường Thu Bạch nghiêng đầu nhìn gương mặt cô, ở khoảng cách gần mới phát hiện cô đã 34 tuổi, nhưng làn da vẫn bảo dưỡng vô cùng tốt, như là một chiếc bình sứ trắng tinh xảo, bóng loáng trơn mịn gần như nhìn không thấy lỗ chân lông.
Đường Thu Bạch thường xuyên quên rằng các nàng có chênh lệch tuổi tác, có lẽ căn bản cũng là không để vào mắt, giới tính đều có thể tiếp thu huống chi là chênh lệch tuổi tác chẳng đáng quan tâm chứ.
Người trước mắt duỗi tay vỗ trán, chân mày hơi nhíu, nhắm chặt hai mắt.
"Cho em địa chỉ nhà.
" Đường Thu Bạch nói.
"Cẩm Thành.
" Cảnh Thư Vân khẽ nhúc nhích môi mỏng, nhẹ bẫng thốt ra hai chữ.
"Được."
Trên đường về, vô số lần Đường Thu Bạch nghĩ muốn nhấn ga, nhưng tốc độ mới vừa tăng chút lại lo lắng người ngồi ở ghế sau sẽ không thoải mái, cuối cùng vẫn là nhịn xuống không đạp chân ga.
Lúc Đường Thu Bạch lái vào tiểu khu, người nhìn lạ mặt, bảo vệ không cho vào, sau đó Đường Thu Bạch hạ cửa kính ghế sau xuống, bảo vệ thấy Cảnh Thư Vân ở ghế sau lại lập tức cười chào hỏi nàng, cho đi.
Lái đến tận trong cùng, Đường Thu Bạch mới thấy số nhà mà bảo vệ nói, nàng dừng xe quay đầu lại nhìn về phía người đang dựa vào đệm mềm, vẫn như cũ nhắm hai mắt, đặc biệt an tĩnh, có vẻ là ngủ rồi, Đường Thu Bạch nhất thời lại có chút không biết làm sao.
Trên chìa khóa xe treo một chùm chìa khóa và còn có nút điều khiển cửa gara tự động từ xa, chắc là dùng cho xe tư nhân của cô.
Đường Thu Bạch nỗ lực dựa vào trí nhớ mơ hồ trước kia, gian nan lái xe đi vào trong bãi, đậu thì đậu được, chính là có hơi vẹo.
Tắt máy, Đường Thu Bạch kéo cửa xe phía sau ra, đèn trần trong xe phát ra tia sáng mờ nhạt, chiếu lên người Cảnh Thư Vân, như là mặt trời ló rạng, hòa tan sông băng, khiến cả người cô trở nên nhu hòa hơn, không còn lạnh lùng như cô ngày thường.
Đường Thu Bạch nhìn đến ngẩn ra, rồi sau đó khóe môi trong lúc lơ đãng lại mỉm cười, nàng khom lưng nửa ngồi xổm xuống nhẹ giọng gọi tên Cảnh Thư Vân, nhưng không có đáp lại.
Đường Thu Bạch lại có chút không đành lòng đánh thức cô, chân mày bằng phẳng nói cho nàng biết, Cảnh Thư Vân chìm trong giấc ngủ không có gì khó chịu.
Đường Thu Bạch đứng dậy đi tới cửa lớn bên cạnh gara rồi gõ cửa, vẫn như cũ không có ai trả lời, nghĩ rằng nơi này là Cảnh Thư Vân ở một mình.
Suy nghĩ một lúc, Đường Thu Bạch cầm chuỗi chìa khóa, thử mở khoá từng cái một, tới chiếc chìa khóa thứ ba thì thành công mở cửa, nàng vào nhà bật đèn chỗ huyền quan và phòng khách.
Đập vào mắt Đường Thu Bạch chính là đại sảnh rộng rãi, phong cách tổng thể mang hơi hướng kiểu Nhật, nhưng nội thất trong nhà lại là phong cách tối giản, không kịp nhìn kỹ, nàng lại xoay người ra cửa, trở lại bên cạnh xe.
Tư thế ngủ của Cảnh Thư Vân an tĩnh như chính bản thân cô vậy, chỉ là ngửa đầu, đem toàn bộ thân thể giao cho điểm tựa hàng sau xe, không nghiêng cũng không nằm, cứ như vậy ngồi ngay ngắn, một tay đặt ở trên đùi, một tay khác giang ra buông thõng trên đệm mềm, loáng thoáng mang phong cách nghiêm trang của lão cán bộ.
Đường Thu Bạch chợt cười một tiếng, cúi người ôm ngang bế người đang ngủ say trên ghế sau lên, có lẽ cũng là vì người kia ngủ rồi, lần này tay Đường Thu Bạch rất vững, không có run.
Người được bế trên tay, còn nhẹ hơn một chút so với Đường Thu Bạch tưởng tượng, lúc đi vào cửa chính, có đèn huyền quan chiếu sáng, tầm mắt mới sáng hơn chút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!