- Chào Sasuke
-kun!
- Sakura tươi cười sau khi Sasuke vừa mở cửa, trên tay sách một túi đồ ăn.
- Hnm.
- Sasuke hơi gật đầu.
- Anh lui ra cho em bước vào nhà nào.
- Sakura nói.
Sasuke hơi nhấc cánh tay đặt ở cửa lên cao. Sakura luồn qua đó, chui tọt vào nhà. Anh đóng cửa lại, nhìn Sakura rồi lại nhìn xuống đống đồ ăn ngập ngụa cô vừa để trên bàn. Anh bước vào, vừa đi vừa thắc mắc:
- Em định nấu ăn thật sao?
- Phải rồi Sasuke
-kun, em sẽ nấu ăn. Em đã nói với anh đêm qua, lúc chúng ta đi về còn gì. Anh cũng đã đồng ý lúc đó rồi mà.
- Anh tưởng em nói đùa. Nên cũng nói đùa lại vậy thôi.
- Anh hay thật. Thế cái chuyện anh nói yêu em cũng là đùa hả.?
...
Im lặng............................ Sasuke cố tình không để ý đến câu hỏi "nhạy cảm" vừa rồi của Sakura. Anh thản nhiên ngồi xuống bàn, nhâm nhi cốc trà, mặt biểu cảm theo kiểu "không quan tâm". Mặc cho Sakura vẫn đang cố gắng dò hỏi.
- Anh cũng nói đùa là anh yêu em để em không nổi giận lúc đó đúng không?
-..........
- Anh không nói gì, chắc là thừa nhận rồi.
- Em phiền phức quá.
- Sasuke chau mày, tay vẫn cầm cốc trà.
Sakura tiu nghỉu sau khi nghe Sasuke nói. Cô ngồi xuống, tay ôm đầu gối, quay lưng lại với Sasuke. " Lại là câu nói đó"
- Sakura nghĩ. Cô ghét câu đấy, rất rất ghét, nhất là khi nó lại do Sasuke nói ra vì nó làm cho cô có cảm giác mình như là 1 đứa thừa thãi và vướng víu vậy.
Vừa nghĩ, Sakura không ngừng thở dài.
Sasuke....... ngồi đó.....
quan sát mọi cử động của Sakura...
" Như trẻ con"
- Sasuke lẩm bẩm. Đến giờ phút này anh vẫn chưa hiểu tại sao 1 người lạnh lẽo như anh lại có thể thích một cô gái có tính cách trái ngược mình như Sakura được nữa.
Sasuke chẹp miệng, đưa cánh tay vươn lên chỗ Sakura, vỗ nhẹ 1 cái lên lưng cô. Anh nói nhỏ:
- "Vụ đó" là .... thật đấy.
- Rồi anh mặt đi chỗ khác, giấu diếm khuôn mặt đỏ ửng vì xấu hổ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!