Chương 96: Em đang khóc vì anh sao?

"Không!"

Hứa Diên lao tới giữ lấy cổ tay Tạ Doanh Triều, nhưng vẫn không ngăn được hành động bóp cò của hắn.

Lần này, sát ý của Tạ Doanh Triều đến quá nhanh, quá dữ dội, gần như không cho lý trí kịp phản ứng.

"Cạch" một tiếng.

Hình ảnh viên đạn xuyên qua trán Tạ Tư Chỉ vụt hiện trong đầu cô một cách không kiểm soát.

Tai Hứa Diên ù đi, một số âm thanh máy móc không tồn tại vang lên. Cô vô thức nhắm chặt mắt lại.

Sau một hồi, tiếng súng tưởng tượng vẫn chưa phát ra.

Cuối cùng cô vùng thoát khỏi cơn ù tai, hàng mi cong run rẩy, dính ướt, mở mắt ra.

Trong khẩu súng không có đạn.

Tạ Doanh Triều không chơi trò hù dọa trẻ con kiểu đó.

Hắn cúi xuống nhìn khẩu súng, nó đã bị can thiệp, trước đó đã có người tháo hết đạn.

Tạ Tư Chỉ mỉm cười, ngực đầy sẹo phập phồng lên xuống:

"Anh nghĩ tôi ở lại Waba mấy ngày chỉ để làm con mồi cho anh thôi sao?"

"Tôi giấu vài thùng hàng ở chợ Sano." Tạ Tư Chỉ nói: "Mỗi thùng để một triệu đô la."

"Bác sĩ, lính gác, vệ sĩ ... những người tiếp cận căn phòng giam này đều có thể bị mua chuộc bằng tiền." Hắn mỉm cười: "Một người như vậy ngày đêm ẩn núp ở trong bóng tối, kẻ kiêu ngạo như anh cũng sẽ mất ăn mất ngủ đúng chứ? Có khi phải giết sạch những người bị nghi ngờ mới có thể yên tâm."

Nghe vậy, sắc mặt bốn vệ sĩ của Tạ Doanh Triều lập tức thay đổi.

"Không cần ly gián ở đây." Sau cơn phẫn nộ mất đi lý trí, Tạ Doanh Triều hạ súng xuống: "Tôi sẽ điều tra rõ."

Tạ Tư Chỉ thản nhiên đáp: "Không bằng để tôi nói thẳng, nhưng trước đó tôi cần anh hứa một điều."

"Tạ Doanh Triều, hãy lấy danh dự của anh để thề." Hắn chậm rãi nói từng chữ một: "Dù kết quả ra sao, tuyệt đối không được dùng bất cứ cách nào làm tổn thương cô ấy."

Ánh mắt Tạ Doanh Triều lạnh lẽo, hiểm ác: "Tôi sẽ không hứa những điều tôi không thể làm được."

Tạ Tư Chỉ và hắn nhìn nhau.

Lớn lên trong bóng tối do Tạ Doanh Triều tạo ra, Tạ Tư Chỉ không lúc nào là không quan sát hắn. Ở một phương diện nào đó, hắn chính là người hiểu Tạ Doanh Triều nhất trên đời này.

Đồng tử của hắn như một vũng thủy ngân đen, lấp lánh ánh sáng mê hoặc ngay cả khi chúng sắp vỡ.

"Anh luôn nói muốn trở thành kẻ mạnh thì phải vứt bỏ tình cảm, nhưng anh thật sự làm được sao?"

Hắn nhìn thẳng Tạ Doanh Triều: "Tra tấn tôi có thể giải tỏa cơn ghen, nhưng làm tổn thương cô ấy thì anh được gì? Có những chuyện nên kết thúc giữa anh và tôi thôi. Cô ấy đáng lẽ..."

Cô đáng lẽ phải có một cuộc sống tốt đẹp, một công việc cô yêu thích, một người bạn đời bình thường. Sau này những đứa con chắc chắn cũng sẽ giống cô: thông minh, dịu dàng, nghiêm túc.

Chính hắn đã kéo cô vào cơn lốc điên cuồng này, gây ra sự xáo trộn tạm thời trong cuộc đời cô. Nhưng không thể nào để cả đời cô bị vùi trong trận cuồng phong mãi mãi.

"Ít nhất đêm nay, đừng làm hại cô ấy." Ánh mắt Tạ Tư Chỉ bình tĩnh: "Tôi sẽ cho anh tất cả những gì anh muốn."

Bàn tay của Hứa Diên vẫn đặt trên cổ tay Tạ Doanh Triều, giữ nguyên tư thế ngăn hắn nổ súng.

Vạt áo cô hơi cuộn lên, lộ ra vòng eo trắng ngần. Tạ Doanh Triều nhìn chằm chằm vào hình xăm lồng chim rồi lại nhìn khuôn mặt cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!