Chương 28: Mỗi ngày ở nước N anh đều nghĩ về em.

"Muộn rồi sao anh vẫn chưa nghỉ ngơi?"

Hứa Diên đi đến bên cạnh Tạ Doanh Triều, đặt khay hoa quả lên bàn làm việc.

Tạ Tư Chỉ thu lại ánh mắt, hàng mi dày đen như lông quạ khẽ rủ xuống, che khuất đi tia lạnh lẽo trong mắt.

Hắn cụp mi, làm như đang chăm chú nhìn những đường vân gỗ trên mặt bàn.

"Anh đang bàn chuyện với Tư Chỉ." Tạ Doanh Triều tự nhiên ôm lấy eo cô: "Em buồn ngủ rồi sao? Anh bảo Lệ Hoa đưa em về nghỉ nhé."

"Quan hệ của anh và chị dâu tốt thật đấy." Khóe môi Tạ Tư Chỉ kẽ cong lên, nếu không nhìn kỹ rất khó nhận ra nét giễu cợt ẩn trong đó.

Đã qua nửa đêm, Hứa Diên đợi mãi không thấy hắn quay về nên mới xuống tìm.

Tạ Doanh Triều rất cưng chiều cô. Bất cứ nơi nào trong trang viên cũng cho phép cô trực tiếp bước vào, kể cả thư phòng nơi hắn đang xử lý công việc.

Trong suốt một năm qua, trên giường Tạ Doanh Triều không hề xuất hiện người phụ nữ nào khác.

Nhưng do thói quen, hắn và Hứa Diên chưa bao giờ sống chung.

Chỉ khi cần, hắn mới bảo người hầu mời Hứa Diên sang phòng mình. Còn bình thường, mỗi người vẫn nghỉ ngơi trong phòng riêng của mình.

Tạ Doanh Triều chưa từng nói với Hứa Diên những lời kiểu "nếu anh không về, em không được ngủ đâu".

Nhưng mỗi khi đêm khuya, kết thúc công việc trở về phòng, hắn đều thấy cô dựa trên sofa đọc sách dưới ánh đèn ngủ ấm áp mà chờ hắn.

Hắn không phải người ngốc, ngược lại hắn rất nhạy bén.

Hắn hiểu rõ tình cảm Hứa Diên dành cho mình, nhưng hắn chẳng hề quan tâm.

Đối với một người đàn ông như hắn, nhu cầu về phụ nữ lại trở nên giản dị đến lạ thường.

Hắn không cần cô mang lại lợi ích gì cho mình, thậm chí cũng không cần cô phải quá yêu hắn. Chỉ cần cô ở bên khiến hắn cảm thấy thoải mái vậy là đủ rồi.

Một người phụ nữ có thể chờ hắn trở về giữa đêm, dịu dàng, yên lặng, không bao giờ hỏi nhiều, chính là điều khiến hắn cảm thấy dễ chịu nhất.

Đặc biệt khi người phụ nữ ấy còn sở hữu những điểm khiến hắn say mê, điều đó đủ khiến hắn không muốn nhìn bất kỳ ai khác.

Lúc này đã hai giờ sáng, Hứa Diên thực sự buồn ngủ nên mới xuống hỏi hắn khi nào sẽ về.

Tạ Doanh Triều và Tạ Tư Chỉ đã nói chuyện khá lâu, hắn cũng mệt mỏi xoa trán: "Em về trước đi, tối mai anh sẽ ở cùng em, được không?"

Hứa Diên ngoan ngoãn rời khỏi phòng làm việc, đi cùng Lệ Hoa về chỗ ở của mình.

Tạ Tư Chỉ cúi đầu mới phát hiện bàn tay để dưới bàn không biết từ lúc nào đã cuộn chặt thành nắm đấm.

Hắn từ từ thả ra, móng tay cắm chặt vào lòng bàn tay để lại nhiều vết đỏ hơi đau.

Nhưng trên mặt hắn vẫn là nụ cười thoải mái: "Hình như tôi đã làm phiền hai người rồi."

Tạ Doanh Triều đáp: "Về chuyện ở nước N, tôi sẽ triệu tập cuộc họp cấp cao để phân tích lại lợi hại. Cậu cũng về trước đi."

Tạ Tư Chỉ lười biếng đứng dậy, bước tới cửa thì bất ngờ hỏi: "Vụ nổ ở nước F năm ngoái, kết quả điều tra thế nào rồi?"

Tạ Doanh Triều gật đầu một cái, hắn quay lại hỏi: "Là ai?"

Tạ Doanh Triều bình thản đáp: "Cậu không cần biết."

...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!