Chương 9: (Vô Đề)

​Sở Trọng Củ thấy cậu đã tắt máy tính, bèn cầm điện thoại của mình, nói một câu chúc ngủ ngon rồi nằm trở lại giường.

​Trình Trục Phong vẫn còn rất tỉnh táo, bụng lại quá no nên cảm thấy hơi khó chịu. Cậu tựa vào đầu giường lướt máy tính bảng, hỏi: "Anh ngủ chưa? Anh ngủ thì em tắt đèn nhé."

​Cái đèn trên trần nhà không có chao, bóng thủy tinh tròn ủm tỏa ra ánh sáng rất chói mắt.

​Sở Trọng Củ nằm ngửa trên giường, nghiêng đầu nhìn cậu: "Nếu chưa ngủ thì cứ bật đèn đi, xem điện thoại trong bóng tối dễ đau mắt lắm."

"Em ngủ đây."

​Nói xong, cậu nhét máy tính bảng vào trong chăn, che chắn lại để chơi tiếp.

​Sở Trọng Củ nhìn thấu tâm tư của cậu, bảo: "Lôi ra ngoài mà chơi, đừng có rúc vào trong chăn. Ở đây độ cao lớn, coi chừng cậu lại tự làm mình ngạt thở đấy."

"Vậy em xem thêm mười phút nữa thôi, xem xong sẽ tắt đèn đi ngủ cùng lúc." Trình Trục Phong lôi máy tính bảng ra khỏi chăn, kiểm tra chiếc điện thoại mới mua, thông tin vận chuyển hiển thị hàng đã đến bưu cục ở Lhasa.

​Nghi thức trước khi ngủ: mở vòng bạn bè.

​Cậu đăng một dòng trạng thái kèm định vị, thiết lập chế độ chỉ người nhà mới thấy được.

​Nội dung viết rằng: "Hôm nay vẫn an toàn, mọi người yên tâm nhé, ở đây con cũng yêu mọi người."

​Dù tên là Trục Phong (đuổi theo gió), nhưng gia đình chưa bao giờ thực sự yên tâm về việc cậu đi đuổi theo gió kiểu này.

​Sau một cuộc họp gia đình nho nhỏ, kết luận cuối cùng được đưa ra là đuổi theo gió cũng được, làm nghề tự do cũng được, không kiếm ra tiền cũng chẳng sao, nhưng người thì nhất định phải bình an vô sự.

​Mỗi tối cậu phải nhắn tin cho bất kỳ vị trưởng bối nào đang lo lắng cho mình, là bà ngoại, mẹ, hoặc bà nội, để họ đồng bộ thông tin với nhau.

​Tin nhắn có thể rất đơn giản, chỉ cần để họ biết cậu đang ở đâu là được.

​Chỉ cần quá ba ngày không có tin tức, gia đình sẽ báo cảnh sát tìm người. Một khi tìm thấy, quyền được "đuổi theo gió" của cậu sẽ bị tước bỏ ngay lập tức. Trình Trục Phong cũng không có ý kiến gì về việc này, bởi nếu ba ngày mất liên lạc thì nếu không có gì ngoài ý muốn, chắc chắn là cậu đã gặp "ngoài ý muốn" rồi.

​May mắn là suốt dọc đường không có sự cố nào quá lớn, lần nghiêm trọng nhất chính là lúc cậu gặp được Sở Trọng Củ.

​Làm xong mọi việc vẫn còn ba phút, Trình Trục Phong quyết định lướt vòng bạn bè.

​Cậu chẳng cần suy nghĩ mà bấm ngay vào trang cá nhân của Sở Trọng Củ, kéo xuống dưới: Tất cả đều công khai!

​Dòng trạng thái mới nhất là tấm hình chụp ở khu cắm trại chiều nay, chụp đuôi của hai chiếc xe. Biển số xe đã bị che đi, để lộ ra chóp lều.

​Rõ ràng là có người đã hỏi gì đó.

​Sở Trọng Củ trả lời một câu: Gặp được một nhóc con khá thú vị.

​Cậu quay đầu nhìn Sở Trọng Củ. Nhóc con? Cậu đâu phải nhóc con…

​Nội dung trong vòng bạn bè của anh rất thống nhất, toàn là chia sẻ từ các tài khoản chính thức của các bệnh viện hạng A. Ngoài ra không có bất kỳ tấm ảnh nào liên quan đến con người.

​Vì anh có trả lời bình luận nên đây chắc chắn không phải tài khoản công việc, Trình Trục Phong lại cảm thấy hài lòng.

​Ít nhất anh đã đăng ảnh xe của cậu lên, theo tính chất bắc cầu thì chẳng khác gì đăng ảnh cậu là bao.

​Trình Trục Phong lướt từ đầu đến cuối và rút ra một kết luận: Tình trạng tình cảm của bác sĩ Sở hiện tại cũng là con số không.

​Cậu mãn nguyện cắm sạc máy tính bảng, tắt đèn rồi nằm xuống. Căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn một vệt sáng lọt qua khe rèm cửa.

​Trình Trục Phong nằm ở chiếc giường gần cửa, nhắm mắt một lúc lâu. Sở Trọng Củ nói đúng, ban ngày ngủ nhiều quá nên giờ cậu thực sự không ngủ được.

​Cậu trở mình nhìn sang phía Sở Trọng Củ. Dưới ánh trăng mờ, Trình Trục Phong thấy anh đang nhắm mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!