"Chỉ mua bốn xiên thôi à?" Sở Trọng Củ nhướng mày.
Trình Trục Phong từ chối: "Năm xiên đi, em có thể ăn thêm một xiên, để lại một xiên lẻ loi chủ quán cũng khó bán."
Sở Trọng Củ im lặng một lát, thầm nghĩ cậu cũng thật biết nghĩ cho ông chủ: "Tùy cậu quyết định."
"Ông chủ, gói hết chỗ này cho cháu!" Trình Trục Phong hào sảng bước tới rút tiền. Thanh toán xong, cậu quay đầu nhìn anh với ánh mắt mong đợi: "Anh ăn cay được không?"
Sở Trọng Củ: "Được."
"Ông chủ, cho thêm cay nhé!"
Ông chủ cười một tiếng, giọng nói mang chút âm hưởng địa phương: "Nghe thấy rồi, đứng gần thế này cơ mà."
Nhìn những miếng thịt đang xèo xèo chảy mỡ, Trình Trục Phong định cầm lấy một xiên chén luôn, nhưng vừa liếc thấy Sở Trọng Củ, cậu lại cố nhịn thèm: "Ông chủ, cứ gói lại trước đi ạ."
Tạm biệt nhé, những xiên thịt nướng vừa ra lò thơm phức.
Sở Trọng Củ nhạy bén nhận ra tâm tư của cậu: "Để lại một xiên đi." Nói rồi anh xách túi sữa chua từ tay cậu sang tay mình, để cậu rảnh tay cầm thịt.
Lúc ngước lên, anh bắt gặp đôi mắt sáng rực đầy phấn khích của Trình Trục Phong.
Sở Trọng Củ nói: "Vừa nướng xong sẽ ngon hơn đấy."
"Vâng!" Trình Trục Phong nhận lấy xiên thịt nướng đẫm mùi bột thì là và hương than củi, khẽ nuốt nước miếng.
Cậu xử lý xiên thịt nhanh như gió cuốn mây trôi, động tác dứt khoát không chút do dự. Chỉ là cậu hơi ngại khi để Sở Trọng Củ phải đứng trong tuyết nhìn mình ăn nên đôi má cứ phồng lên, vừa nhai vừa "hít hà" vì cay và nóng, hơi trắng thở ra nghi ngút.
"Không cần vội, nóng đấy." Sở Trọng Củ vừa dứt lời thì cậu đã ăn sạch thịt, que tre cũng đã nằm gọn trong thùng rác.
"Vâng ạ~" Trình Trục Phong vừa bịt miệng vừa gật đầu, ra hiệu là mình có nghe thấy.
"…"
Sở Trọng Củ nhận lấy túi thịt dê nướng đã gói kỹ từ tay ông chủ, còn Trình Trục Phong thì vòng sang phía bên kia mở cửa xe.
"Cảm ơn." Tuy hai tay Sở Trọng Củ đều đang bận nhưng cũng chưa đến mức không tự mở cửa được.
Trình Trục Phong xua tay: "Trời cao đất dày, miếng ăn là lớn nhất."
Hóa ra không phải cậu mở cửa cho anh, mà là đang phục vụ túi thịt nướng và sữa chua, anh chỉ là "ké" thôi.
Trời đã tối hẳn, ông chủ quán thịt nướng chỉ cho bọn họ một khách sạn có phòng tắm và dịch vụ giặt đồ. Nghe thấy có chỗ giặt đồ, Trình Trục Phong chẳng buồn tìm nơi khác mà lái xe thẳng đến đó.
Mùi thuốc bệnh viện trên người cậu trộn lẫn với mùi lẩu và mùi thịt nướng, thực sự quá phức tạp, ngay cả chính cậu cũng chê.
"Vội thế à?" Sở Trọng Củ khẽ ngửi thử, im lặng vài giây rồi gật đầu: "Đúng là khá gấp đấy."
Dừng xe trước cửa khách sạn, Trình Trục Phong lục tìm trong thùng đồ phía sau một bộ quần áo từ đầu đến chân cho mình.
Cậu quay đầu nhìn bác sĩ Sở đang cầm đồ ăn, hỏi: "Anh Sở, anh có ngại mặc đồ của em không?"
Sở Trọng Củ chân thành đáp: "Nể tình tôi đang xách đồ ăn hộ, phiền cậu cho tôi mượn một bộ."
"Không phiền đâu, nên thế mà."
Lúc chụp ảnh Trình Trục Phong đã quan sát kỹ tỉ lệ cơ thể của Sở Trọng Củ. Cậu lục trong thùng lấy ra một chiếc áo len trắng dáng rộng và một chiếc quần jeans xanh, thầm nhẩm tính trong đầu một lượt.
"Đẹp thật đấy." Trình Trục Phong tự hỏi tự trả lời, rồi dùng túi vải đựng hết quần áo vào, không quên lấy thêm mấy viên nước giặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!