Chương 7: (Vô Đề)

​Chương 7

​Trong 20 phút tiếp theo, không có lấy một ngôi sao băng nào xuất hiện. Một tầng mây dày đặc trôi đến trên đỉnh đầu, che khuất ánh trăng trắng lạnh, tiếng nước chảy xiết va đập vào những ghềnh đá.

​Gió thổi qua khiến cánh rừng phát ra những tiếng sột soạt. Ngay cả một người kiên định với chủ nghĩa duy vật như Sở Trọng Củ cũng cảm thấy có chút âm u, anh quay sang nhìn người bên cạnh.

​Gương mặt Trình Trục Phong được ánh sáng từ màn hình chiếu rọi, cậu đang hăng hái ôm chiếc máy tính bảng, ngón tay không ngừng lướt trên đó để tìm xem trong trấn còn nhà hàng nào mở cửa hay không.

​Sở Trọng Củ thấy cậu dán mắt vào màn hình, hoàn toàn chẳng để tâm đến môi trường xung quanh, liền hỏi: "Tiếng động này nghe có ổn không?"

"Hả?" Trình Trục Phong ngẩng đầu lên, quay đi quay lại quan sát một vòng.

"Gừ… úuuu!" Từ phía xa vang lên một tiếng hú dài âm u.

"Là… cái này sao?" Trình Trục Phong tắt máy tính bảng, không gian xung quanh ngay lập tức chìm vào bóng tối, "Cái này chắc chắn là không ổn rồi! Không lẽ là sói?"

​Hóa ra lúc nãy Trình Trục Phong hoàn toàn không nghe thấy động tĩnh gì trong rừng.

"Vừa nãy không phải tiếng này…" Sở Trọng Củ không biết nên nói là tâm cậu quá lớn hay là thần kinh quá thô nữa.

​Ánh trăng bị mây che khuất, lưng của cả hai người đồng thời toát ra một tầng mồ hôi lạnh.

​Vùng Tây Tạng vốn có sói hoang, những năm gần đây do khách du lịch hay cho ăn nên loài sói vốn sống ở khu không người đã bắt đầu tiếp cận đường lộ và những khu vực có con người sinh sống.

​Sở Trọng Củ bật đèn pin lên, nhưng tầm chiếu của đèn quá ngắn, hoàn toàn không rọi tới được hướng phát ra tiếng sói hú.

​Ánh sáng quét qua xung quanh, Trình Trục Phong nhân lúc có chút sáng đã nhanh tay chộp lấy chiếc máy ảnh đang gắn trên chân đế dưới đất.

​Cậu nhấc máy ảnh lên, trong nháy mắt đã điều chỉnh xong đèn flash, sau đó hướng về phía ngọn núi xa xăm nhấn nút chụp.

​Trên màn hình hiện lên vài đốm sáng xanh mờ ảo, những đốm sáng đó khẽ lay động trên bình nguyên, đang tiến dần về phía hai người: "Chết tiệt! Sói kìa!" Cậu vừa nói vừa kéo Sở Trọng Củ lùi về phía xe.

​Trình Trục Phong không khóa cửa xe, cậu kéo cửa sau ra rồi đẩy người vào trong.

​Vừa mở cửa, Sở Trọng Củ đã bị cậu đẩy thẳng vào vị trí vốn được trải đệm lót, cậu còn thuận tay nâng chân anh giúp một cái.

​Trình Trục Phong phóng lên ghế lái, đóng cửa khóa xe rồi thở phào nhẹ nhõm.

​Cậu quay đầu nhìn Sở Trọng Củ, anh bị cậu kéo có chút chật vật, đôi chân chỉ có thể co lại, cổ áo cũng bị xô lệch xộc xệch.

​Trình Trục Phong cười gượng với anh, nuốt nước bọt một cái: "Ngại quá, em đã kiểm tra rồi, ở đây vốn không có sói, chắc là trên núi tuyết không có gì ăn nên chúng mới xuống đây kiếm mồi."

​Lần đầu tiên đưa người ta đi ngắm sao, nói là đi ăn đêm, kết quả suýt chút nữa lại biến thành bữa tối của lũ sói.

​Sở Trọng Củ không ngờ sức lực của cậu lại lớn đến thế, đến khi định thần lại thì bản thân đã ngồi trong xe, cánh cửa xe màu đen vừa vặn đóng sầm trước mặt.

"Không sao, sức của cậu cũng khá đấy." Sở Trọng Củ lắc đầu, "Đồ đạc bên ngoài tính sao?"

"Gừ… úuuu!" Tiếng hú lại vang lên, những ánh sáng xanh ngày càng lại gần, chúng đã chạy từ sườn núi xuống, chỉ còn cách hai người một con sông khoảng chừng 100 mét.

​Trình Trục Phong rướn người nhìn ra ngoài qua kính chắn gió.

​Chiếc lều và ghế xếp cô độc nằm im tại chỗ, trong lều vẫn còn một chiếc áo phao của Sở Trọng Củ.

"Ờm…" Trình Trục Phong có chút mờ mịt, cười khổ, "Hình như em sắp phải đền áo phao cho anh rồi."

​Bầu không khí sợ hãi bị câu nói của cậu làm tan biến, Sở Trọng Củ nhún vai: "Phải rồi, vậy còn đồ của cậu thì sao?"

​Trong lúc trò chuyện, đám mây chậm rãi trôi đi, mặt trăng lại lộ ra, ánh sáng hào phóng rải xuống mặt đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!