"Anh Sở, chúng ta vĩnh viễn không biết mình sẽ chết ở đâu, nhưng có thể biết nơi cuối cùng mình từng đặt chân tới."
Trình Trục Phong tiện tay vốc một nắm tuyết lạnh buốt dưới đất, đặt vào lòng bàn tay Sở Trọng Củ.
"Bây giờ anh đang ngồi trên nền tuyết Tây Tạng. Nếu ở đây mà anh vẫn còn nghĩ đến cái chết, vậy chỉ có thể là nơi này chưa đủ xa. Anh phải nhấc chân lên, đi thêm một đoạn nữa."
Những bông tuyết trắng tan ra trong tay, nước len qua kẽ ngón, chậm rãi nhỏ xuống.
"Nếu những bông tuyết này rơi trên đỉnh núi, chúng sẽ không tan đâu." Trình Trục Phong không nói tiếp, lải nhải thêm chỉ phá hỏng bầu không khí.
Sở Trọng Củ hiếm khi nghe ai đó nói về cái chết một cách tùy tiện như vậy, liền thuận theo lời cậu.
"Vậy nên tôi mới nhấc chân theo cậu đến đây cắm trại?"
"Đúng rồi!" Trình Trục Phong giơ ngón cái tán thưởng.
"Ở đây chúng ta nói về chủ đề này, nhưng ở điểm đến tiếp theo, chúng ta sẽ không nhắc tới cái chết nữa. Khi đó có lẽ sẽ nói về núi, về chim, về con người. Chỉ cần còn bước đi, ta sẽ luôn nhìn thấy những điều khác nhau."
Sở Trọng Củ nói: "Còn trẻ thế này sao đã có nhiều cảm khái vậy?"
Trình Trục Phong nhún vai, không khách sáo: "Em đọc sách, còn đi vạn dặm đường."
"Giỏi đấy." Sở Trọng Củ thoáng ngẩn người. Là sinh viên y khoa, anh đọc không ít sách, cũng vừa đi vội ngàn dặm, nhưng lại chẳng có cảm ngộ gì, giống như chuyện rời khỏi bệnh viện chỉ còn lại sự mơ hồ.
Trình Trục Phong xua tay bảo đừng khen nữa, liếc nhìn chiếc lều.
Chiếc lều hình tam giác có sẵn tấm lót chống nước bên dưới. Nếu không phải mỗi lần mở ra đều phải "ăn một cái tát" vì vướng víu, cậu còn khá thích nó.
Trình Trục Phong kéo nhẹ Sở Trọng Củ, chỉ vào lều: "Lều cũng dựng rồi, hay là mình nằm xuống nói chuyện đi? Ngồi mỏi lắm."
Vừa nói còn chống sau lưng, làm bộ nhăn nhó: "Có tuổi rồi, xương cốt đau."
Sở Trọng Củ hiểu ngay: "Đó là di chứng của phản ứng cao nguyên, không liên quan gì đến tuổi tác."
"Ồ." Kẻ lén hít oxy không dám cãi, "Vậy mình có nằm không?"
Cậu kéo kéo vạt lều, tư thế rõ ràng đến mức dù Sở Trọng Củ không biết đọc tâm cũng nhìn ra:
"Đã mở ra rồi, nằm chút đi."
"Cậu nằm đi." Sở Trọng Củ không nhúc nhích.
Trình Trục Phong ngồi trên chiếc ghế xếp nhỏ nhìn chằm chằm Sở Trọng Củ.
Cái tổ trứng vẫn chưa được trả lại cho cậu, mà cũng không thể nằm thẳng xuống tuyết, lạnh lắm.
"?" Hai người nhìn nhau. Sở Trọng Củ không biết cậu định làm gì, chờ anh nằm cùng sao?
"Anh Sở, thứ dưới mông anh là đệm ngủ của em."
"Cậu dùng đi, tôi tưởng đó là kiểu ghế xếp lạ."
Trình Trục Phong ừ một tiếng: "Ngồi cũng được, nhưng bình thường em dùng làm đệm ngủ. Chẳng phải không có ghế dư sao."
Ngồi xổm dưới đất nói chuyện mệt lắm.
Người có năng lực thì làm nhiều việc, đồ vật cũng vậy.
Một mình cậu đâu cần hai cái ghế. Cốp xe đã chật kín, ngay cả ghế xếp cũng là loại nhỏ bằng bàn tay, gấp lại nhét vào góc cốp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!