Chương 56: Hoàn

​Chương 56

​Video đã được hoàn thiện dưới sự giám sát và cắt ghép của Cao Xuân ngay trước ngày về nước. Trong suốt thời gian đó, Trình Trục Phong bị nhốt tại trạm khảo sát, đối mặt với màn hình máy tính đến mức vò đầu bứt tai suốt năm ngày trời.

​Từ hàng trăm đoạn tư liệu thô mới đúc kết lại thành một video dài 25 phút, tái hiện lại toàn bộ những con đường băng tại vịnh Baffin. Máy quay dưới nước của trạm khảo sát đã theo chân chúng trong suốt cuộc di cư cho đến tận những vùng biển ấm áp.

​Theo hợp đồng, tư liệu về kỳ lân biển phải được giữ bí mật cho đến khi Cao Xuân công bố, nhưng những thước phim khác thì thuộc quyền sở hữu của họ. Bởi vậy cảnh đàn cá voi trắng di cư và những chú gấu Bắc Cực vừa thức giấc sau kỳ ngủ đông cũng được Cao Xuân mua lại với giá hữu nghị.

​Trình Trục Phong mở video, ngón tay đặt sẵn trên phím tạm dừng, tay kia cầm bản thảo văn chương do Sở Trọng Củ đưa cho: "Anh Sở ơi, tế bào não của em chết sạch rồi."

"Hửm?" Sở Trọng Củ vặn nắp bình giữ nhiệt, đổ thêm một gói glucose vào rồi khích lệ: "Cố lên."

"Cậu đọc thử một lượt đi để xem hiệu quả thế nào." Cao Xuân bật ghi âm trên điện thoại, bóp nhẹ sống mũi mệt mỏi: "Thật ra cũng không gấp lắm, nhưng mọi người đều đang ở nước ngoài, chị không tìm được ai sửa bản thảo hay chỉnh video giúp nên đành phải làm luôn bây giờ."

​Mở đầu đoạn phim, tảng băng trôi xoay mình giữa đại dương, flycam bay cao dần để lộ những con kỳ lân biển xuất hiện trên màn hình. Những con sóng trắng xóa tung tẩy khỏi mặt nước, cùng tiếng cá voi vang vọng vút ra từ loa ngoài.

​Giọng của Trình Trục Phong rất trong và sạch, vang lên đúng lúc tiếng cá voi vừa nhỏ dần.

"Khi những chiếc răng dài đâm xuyên mặt nước, một cuộc di cư của sự sống chính thức bắt đầu, hành trình dài 1.500 cây số.

​Vào tháng 4, chúng kiên nhẫn chờ đợi những tảng băng tan chảy. Những linh hồn của biển băng tranh nhau tiến vào hành lang băng giá đã lưu truyền ngàn năm… Ở nơi tận cùng thế giới, chúng thỏa sức vẫy vùng giữa đại dương, và chúng sẽ không bao giờ dừng lại."

​Tiếng vỗ tay vang lên giòn giã ngay khi màn hình vừa tối đen. Trình Trục Phong ngẩn người một lát, theo bản năng quay sang nhìn Sở Trọng Củ, thấy trên mặt anh hiện lên nụ cười mới thở phào nhẹ nhõm.

​Mọi thứ đều hoàn hảo. Những sinh linh ấy tự do bơi lội giữa thiên nhiên, và con người chỉ là những kẻ tình cờ ghé mắt nhìn trộm cuộc sống của chúng mà thôi.

​Để có được bản thảo này, Sở Trọng Củ và Giang Yến Thanh cũng đã thức trắng đêm, căn chỉnh từng nhịp theo khung hình, trau chuốt từng thanh âm, vần điệu cho thật trôi chảy.

"Cảm ơn mọi người." Trình Trục Phong lên tiếng cảm ơn rồi dành những tràng pháo tay nồng nhiệt cho những người đồng hành quanh mình: "Đây là nỗ lực chung của tất cả chúng ta."

​Video được sao lưu vào USB và gửi qua email để làm bản dự phòng, đánh dấu chuyến công tác lần này đã kết thúc tốt đẹp.

​Trình Trục Phong cầm máy ảnh, hướng về phía những người đang đứng dưới ánh đèn: "Em sẽ gửi ảnh cho mọi người sau nhé, hẹn gặp lại lần tới!"

​Tại quê nhà, cuốn sách mới của Giang Yến Thanh sắp xuất bản nên biên tập viên đang liên lạc để trao đổi những khâu cuối cùng, Hạ Từ cũng vừa nhận được một dự án cứu hộ trong nước.

​Trên màn hình máy ảnh, họ đeo những chiếc balo leo núi cùng màu, không nhìn vào ống kính mà ánh mắt cứ mãi dừng lại trên người đối phương. Nghe thấy tiếng gọi, cả hai đồng loạt ngoảnh đầu lại: "Hẹn gặp lại."

​Sở Trọng Củ nhìn họ bước lên xe của hướng dẫn viên, khẽ vẫy tay chào.

"Thuận buồm xuôi gió nhé."

"Ừ, mọi người đi đường cẩn thận, có dịp chúng ta lại hợp tác."

​Hành lý trong phòng giảm đi một nửa, thoạt nhìn bỗng thấy trống trải lạ thường. Trình Trục Phong kéo Sở Trọng Củ lại tính toán sổ sách, sau khi trừ chi phí thiết bị mới, cậu phát hiện số tiền thù lao cuối cùng đủ để mua hai vé máy bay đi Kilimanjaro.

"Đợi bận xong việc hiện tại, chúng ta đi Châu Phi nhé?" Trình Trục Phong thoải mái tựa hẳn người vào Sở Trọng Củ, tay xoa xoa cơ bụng săn chắc của anh: "Đi xem chim cánh cụt ở Châu Phi, sẵn tiện ngắm núi tuyết luôn."

​Sở Trọng Củ làm vẻ nghiêm túc nắm lấy tay cậu, từ từ dời ra chỗ khác: "Được."

​Màn đêm buông xuống, than hoa đỏ rực trong lò nướng BBQ, ống khói bốc lên những làn khói xám nhạt. Ngày mai họ sẽ rời đi, anh chàng hướng dẫn viên đã vùi một con cá lớn vào lò nướng để làm tiệc tiễn chân.

​Trình Trục Phong bị Sở Trọng Củ nhốt trong phòng bắt ngủ bù, mãi đến khi cậu r*n r* làm nũng mới được thả ra ngoài. Vừa ra khỏi cửa, cậu như chú ngựa hoang đứt xích, nhìn ai cũng thấy vui, nụ cười rạng rỡ quá mức cho phép.

"Ngày cuối cùng mà vui vẻ thế." Cao Xuân bưng đĩa thịt cá màu cam đỏ lên, bỏ một miếng vào miệng: "Sau đây hai đứa định làm gì?"

"Tháng 5 đi Bắc Cương, ba tháng sau đó đi xem động vật di cư, sau nữa thì… cảm ơn ạ, cứ đi đến đâu hay đến đó thôi." Trình Trục Phong nhận lấy chiếc đĩa được đưa tới tận tay: "Đúng rồi! Phải ghé qua Delingha một chuyến, em hứa với anh Sở là đưa anh ấy đi xem sông băng rồi. Cũng không vội, em muốn đợi ngày lành tháng tốt chút."

​Trình Trục Phong thao thao bất tuyệt về kế hoạch, còn Sở Trọng Củ dùng dao cắt thịt trong đĩa đút cho cậu, thỉnh thoảng lại gật đầu phụ họa theo lời người yêu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!