Chương 55
Ở quê nhà xa xôi, những chú chó nhỏ đang cuộn mình trong căn phòng ấm áp xoay người đổi tư thế, chẳng hề hay biết mình vừa được Boss trực tiếp tuyển dụng.
Băng trôi dập dềnh trên mặt nước, một màu trắng xóa trải dài đến tận chân trời. Cỗ xe kéo dừng lại bên bờ, cả nhóm đi dọc theo mép nước để tìm kiếm dấu vết của kỳ lân biển.
Trình Trục Phong đang điều khiển flycam. Lúc cậu tháo găng tay để lau lớp sương muối trên màn hình, Sở Trọng Củ đã kịp nhét một miếng giữ nhiệt vào lòng bàn tay cậu.
"Chú ý một chút, sức gió ở đây lớn quá." Sở Trọng Củ quấn dây đeo máy ảnh vào tay, dựng chân máy trên lớp tuyết dày để chắn luồng không khí lạnh đang ập thẳng vào mặt.
"Vâng."
Trình Trục Phong ngẩng đầu nhìn thiết bị bay lên không trung. Thời tiết quá lạnh khiến cánh quạt của flycam dường như quay chậm hơn bình thường. Dưới ống kính là lớp băng trắng muốt, ẩn hiện giữa những tảng băng là các rãnh nước mảnh mai.
Ở góc độ này máy ảnh không thể chụp tới, nên sau khi bàn bạc, để có góc hình đẹp nhất, Sở Trọng Củ đã cùng người dẫn đường và Hạ Từ tìm cách tiến ra phía trên lớp băng.
Trình Trục Phong điều khiển flycam bay dọc theo các khe nứt của tảng băng. Trong khung hình, bóng dáng của Sở Trọng Củ nhỏ dần rồi biến mất. Flycam cần ghi hình các rãnh nước trên băng nên cậu không thể đi theo họ.
Mỗi hơi thở ra đều biến thành làn khói trắng, hơi nước đông cứng lại trên vành mũ. Đinh sắt của giày leo núi cắm phập vào mặt đất, cái lạnh và áp lực khiến cậu chẳng còn nhận ra thời gian đang trôi qua.
Đèn báo pin chớp tắt, cậu điều khiển flycam bay về phía mình. Đúng lúc đó, những làn hơi trắng bốc lên từ mặt nước.
Trình Trục Phong lập tức cho máy bay lại gần, giữ một khoảng cách an toàn.
Một nhóm bóng đen trồi lên khỏi mặt băng, những chiếc răng nanh kỳ lạ vươn ra từ làn nước.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, chiếc flycam đã trở thành đôi mắt của con người, lặng lẽ dõi theo và trộm nhìn vào cuộc sống của chúng.
Cuối tháng 3, chúng di cư từ vùng biển sâu đến vùng nước nông để kiếm ăn. Khoảng thời gian ngắn ngủi để hít thở trôi qua, những chiếc ngà dài trắng muốt chìm xuống mặt nước, biến mất khỏi màn hình.
Điện thoại vệ tinh phát ra một tràng tiếng rè, Trình Trục Phong nghe thấy người dẫn đường đang trao đổi với Cao Xuân.
Tốc độ nói của người dẫn đường quá nhanh, Trình Trục Phong chỉ nghe loáng thoáng được mấy chữ qua tai nghe: "Chúng ta đi thôi", "Có bão tuyết"…
Flycam hạ cánh, bàn tay cậu bắt đầu run rẩy không kiểm soát được. Cậu phải tự ngắt mạnh vào cánh tay một cái để trấn tĩnh rồi mới nhặt máy lên.
Sắc mặt Cao Xuân không được tốt, chị bước tới bảo: "Trục Phong, cậu thu dọn thiết bị đi, chúng ta quay về trạm khảo sát trước."
"Vâng." Trình Trục Phong ngoái đầu nhìn về hướng nhóm của Sở Trọng Củ vừa rời đi vài giây. Cậu gập chân máy lại, định dùng máy ảnh chụp lại những dấu chân còn sót lại trên tuyết nhưng lại thấy điềm chẳng lành, cuối cùng cậu tắt máy: "Đi thôi ạ."
Sự chuyển giao giữa đêm cực và ngày cực khiến thời gian trời sáng rất ngắn. Ngồi trên xe kéo, mấy lần cậu định mở lời hỏi thăm tình hình bên phía Sở Trọng Củ, nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của mọi người xung quanh, cậu lại thấy nói ra cũng chỉ làm tăng thêm áp lực.
Bầu trời vốn trong xanh chỉ trong vòng nửa giờ đã biến đổi lạ thường. Tuyết bị gió cuốn đi tạo thành những mảng như vảy cá, bám chặt vào hai bên thành xe kéo.
Mắt thường giờ đây không thể nhìn quá ba bước chân, bên tai chỉ còn tiếng gió rít gào lồng lộng. Đàn chó kéo xe đưa họ tiến về phía trước trong cơn bão tuyết.
Không biết đã bao nhiêu lần cậu quay đầu lại với hy vọng tìm thấy bóng dáng của chiếc xe kéo còn lại, nhưng cuối cùng vẫn chẳng thấy gì. Cậu chỉ có thể vụng về dùng tay nhắn tin, nhưng vì không có tín hiệu, màn hình hiện lên một hàng dấu chấm than đỏ chót. Nỗi lo âu lan tỏa trong lòng, dù biết có người dẫn đường đi cùng sẽ không sao, nhưng đại não cậu vẫn không ngừng vẽ ra những kịch bản đáng sợ.
Đến khi xe kéo dừng lại cậu cũng không hề hay biết. Vai bị vỗ nhẹ, cậu ngước lên bắt gặp ánh mắt lo lắng của Cao Xuân.
Chẳng đợi chị kịp lên tiếng, Trình Trục Phong đã đứng dậy xách thiết bị nặng nề: "Em không sao, em đi xuất tư liệu ra đã. Chị nghỉ ngơi sớm đi ạ."
Cao Xuân hơi nghẹn lời, chị gật đầu: "Được rồi, cậu cũng vào nhà đi, không có chuyện gì đâu."
Máy sưởi trong phòng tỏa nhiệt ấm sực. Trình Trục Phong và Giang Yến Thanh ngồi bên bàn, chỉ gật đầu chào nhau một cái rồi ai nấy tập trung vào việc của mình.
Trình Trục Phong xuất video, tạo thư mục mới rồi tải lên đám mây để sao lưu.
Cậu theo bản năng định hỏi Sở Trọng Củ về những gì anh quay được, nhưng rồi khựng lại một chút. Cậu nhớ lại lời anh nói ở làng tuyết Baga – Từ đầu đến cuối, việc đi theo em là lựa chọn của anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!