Chương 54: (Vô Đề)

​Chương 54

​Hình nền của chiếc Mảnh Vỡ Cuồng Phong đã chuyển sang cảnh một con đường mờ nhòe, trên mặt kính phản chiếu bóng dáng hai người đang kề sát bên nhau.

​Sáng hôm sau, tại sân bay xuất hiện mấy "anh trai chị gái" tay ôm khăng khăng cái máy tính. Tiếng gõ bàn phím và tiếng lướt chuột vang lên lạch cạch, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên những gương mặt với quầng thâm mắt rõ rệt.

​Trình Trục Phong vươn một tay ra x** n*n bả vai cho giãn cơ, sau khi xác nhận lại lần cuối ngày giờ của chuyến công tác cậu mới gập máy tính lại rồi đưa mắt nhìn hai người bên cạnh.

"Xong việc rồi, mọi người muốn uống gì không?"

"Cho chị một ly Americano đá, cảm ơn nhé." Cao Xuân còn chẳng thèm ngẩng đầu lên: "Bản thảo chỉnh sửa xong chị gửi vào mail rồi đấy, hai đứa kiểm tra lại đi."

"Ok, anh cũng uống cà phê." Sở Trọng Củ lưu xong video: "Còn một chút xíu nữa thôi, xong ngay đây."

​Hôm qua tài khoản của hai người họ đều đã treo thông báo: Lịch cập nhật không cố định, xin đừng lo lắng.

​Trình Trục Phong ra hiệu "OK" rồi đi về phía cửa hàng tiện lợi mua đồ uống và cơm nắm, thấy có bánh pudding ngon mắt nên cũng tiện tay lấy vài hộp.

​Lúc quay lại, Sở Trọng Củ đã đổi tư thế ôm máy tính, còn Cao Xuân đang nghe điện thoại. Trình Trục Phong đưa điện thoại lên chụp cho hai người một tấm, đột nhiên cảm thấy ống quần bị kéo nhẹ. Cậu cúi xuống nhìn, thấy hai cái búi tóc tròn vo đập vào mắt.

"Anh ơi~"

​"Ơ kìa?" Trình Trục Phong mỉm cười ngồi xổm xuống: "Mẹ em đâu?"

​Lúc lấy thẻ lên máy bay, Trình Trục Phong được phân công ngồi ngoài trông hành lý xách tay, cô bé này cũng là người bảo vệ hành lý giống cậu, thế là hai "đồng nghiệp" cùng chung chí hướng đã trò chuyện xuyên tuổi tác vài câu.

"Mẹ bận làm việc nên bảo em tự đi mua đồ ăn ạ." Cô bé giơ túi nilon lên: "Anh ơi, anh ăn kẹo không?"

​Một viên kẹo cầu vồng được đổ ra khỏi hũ, đặt vào lòng bàn tay cậu: "Cảm ơn em nhé."

​Cô bé chống nạnh, xua tay ra dáng người lớn: "Không có chi ạ, đừng làm phiền người lớn làm việc nhé."

"?" Trình Trục Phong dở khóc dở cười, lôi trong túi ra một hộp pudding: "Em có thể hỏi mẹ xem mẹ có cho phép ăn không nhé."

"Không được lấy đồ của người lạ đâu." Cô bé chớp đôi mắt to tròn, chìa tay ra: "Anh có thể tự giới thiệu tên mình được không?"

"Chào em, anh tên là Trình Trục Phong." Trình Trục Phong bắt tay cô bé: "Còn em?"

"Anh có thể gọi em là Thiến Thiến." Cô bé nhận lấy hộp pudding: "Cảm ơn anh Phong Phong nhé, mẹ bảo không được nói tên đầy đủ cho người mới quen."

​Trình Trục Phong đính chính lại tên mình: "Là anh Trình nhé. Mẹ em nói đúng đấy, vậy Thiến Thiến tìm anh có việc gì không?"

​Thiến Thiến vò vò góc áo: "Em muốn hỏi làm sao để trở thành người lớn giống như anh chị và mẹ ạ, trông mọi người ngầu quá đi."

​Trình Trục Phong vẫn quỳ trên mặt đất, nhìn theo góc nhìn của cô bé. Hai người ở đằng xa kia không hề lộ vẻ mệt mỏi, ngược lại trông đầy sức sống và bản lĩnh.

​Cậu khẽ cười khổ một tiếng rồi nghiêm túc đáp: "Cứ từ từ lớn lên là được thôi."

"Thế ạ?" Thiến Thiến rõ ràng không hiểu lắm: "Vậy em có thể xin cách liên lạc của anh không?"

​Trình Trục Phong do dự vài giây: "Em đi hỏi mẹ thử xem có được không nhé?"

​Thiến Thiến chạy vù tới nói với mẹ vài câu.

​Người phụ nữ sắc sảo phía xa ngẩng đầu lên, quan sát cậu vài lượt, sau đó nở nụ cười thân thiện và gật đầu với con gái. Thiến Thiến như một chú chim nhỏ vui sướng chìa chiếc đồng hồ định vị trên cổ tay ra kết bạn WeChat với Trình Trục Phong.

​Lúc đứng dậy, cậu thấy Sở Trọng Củ đang nhìn mình chào tạm biệt Thiến Thiến, bèn chia cà phê và cơm nắm cho hai người.

​Điện thoại rung lên, một bức ảnh hơi mờ hiện ra trong WeChat. Trong hình, ba người họ mỗi người ôm một cái máy tính tự xử lý công việc, phía sau là chiếc máy bay đang tung cánh vút bay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!