Chương 53: (Vô Đề)

​Trình Trục Phong cảm thấy chuyến lặn đêm ngắm cá đuối Manta thật sự vô cùng mãn nguyện. Trước khi xuống nước còn phân vân chuyện chụp quảng cáo, nhưng ngay khi vừa lên bờ cậu đã dứt khoát ký luôn hợp đồng. Đợi hết thời gian cấm bay sau khi lặn, cậu quay lại Thượng Hải rồi bắt chuyến tàu cao tốc tới Hàng Châu.

​Không khí làm việc sôi sục như kiến cỏ thức giấc lúc vào xuân. Setup ánh sáng, căn chỉnh ống kính, đèn flash nháy liên hồi, ai nấy đều bận rộn không ngơi tay.

​Bất kể là đứng giữa hoang mạc hay bốn bức tường trong studio, Trình Trục Phong khi cầm máy ảnh lên đều trông vô cùng hài hòa, không chút lạc lõng. Lúc mới đến, Trương Lân định để Sở Trọng Củ chụp thử vài bộ trang phục, nhưng còn chưa kịp chờ chị nhận xét, Trình Trục Phong xem xong đã vò đầu bứt tai đến mức tóc rối như tổ chim. Cậu thở dài thườn thượt, tạm thời tước đi thân phận đối tác của Sở Trọng Củ, giáng xuống làm trợ lý.

​Mãi đến khi công việc chụp choẹt kết thúc hoàn toàn, Trình Trục Phong mới nhận ra mấy ngày nay chẳng thấy Sở Trọng Củ đâu. Cậu gọi điện thoại, tiếng chuông lại vang lên ngay sát tay Trương Lân.

"?" Trình Trục Phong nắn nắn bả vai mỏi nhừ, "Chị Lân, người của em đâu rồi?"

"Đang ở studio bên cạnh." Trương Lân đẩy một ly cà phê qua, "Nghỉ ngơi chút đi, lát nữa chụp xong trả lại cho cậu."

​Nghĩ đến trình độ chụp ảnh chân dung của Sở Trọng Củ, mắt Trình Trục Phong tối sầm lại: "Để em đi xem sao, đừng để anh ấy đập nát bảng hiệu của em xuống đất."

"Không nát được đâu." Trương Lân gập máy tính lại, dứt khoát đeo túi lên vai, "Vậy cho tan làm luôn, nhân tiện lễ lạt chị mời hai đứa đi ăn."

"Lễ gì?" Dạo này Trình Trục Phong sống quên ngày tháng, đến hôm nay là ngày mấy cũng chẳng nhớ rõ, "Em với anh Sở có được ăn ké không?"

​Trương Lân giơ tay gõ nhẹ vào đầu cậu: "Quốc tế Phụ nữ."

"Thế thì để em mời chị Lân, chúc chị Quốc tế Phụ nữ vui vẻ."

​Khu này toàn là studio ảnh, cậu đi theo Trương Lân rẽ trái rẽ phải, tiếng màn trập "tạch tạch" cứ vang lên không dứt. Trình Trục Phong ngáp dài một cái, tâm trí đã bay tận lên bầu trời không mái che ngoài kia.

"Nào." Trương Lân chỉ tay vào trong, "Vẫn chưa xong đâu."

​Trình Trục Phong nhìn về phía nhiếp ảnh gia, dáng người quá lạ, cậu không quen. Ánh mắt cậu đảo quanh đám đông một lượt: "Đâu? Ở bên trong à?"

"Cầm máy ảnh lên đi." Trương Lân câm nín lườm cậu một cái.

​Ống kính theo bản năng hướng về phía trung tâm. Sở Trọng Củ đang mặc một bộ đồ mà Trình Trục Phong chưa từng thấy, đứng dưới ánh đèn đối diện với nhiếp ảnh gia.

​Cậu sững người tại chỗ, khẽ cười: "Chị Lân, sao chị không để em chụp?"

"Muốn chụp thì giờ vào vẫn kịp đấy." Trương Lân đẩy cửa, trêu chọc, "Không có lương tăng ca đâu nhé."

"Em tự nguyện mà."

​Thế là cậu bước tới cầm lấy máy ảnh, hướng về phía người đứng dưới đèn. Mắt dán vào kính ngắm, cậu nhìn sâu vào đôi mắt Sở Trọng Củ qua lăng kính máy ảnh.

​Chồng của Trương Lân ngồi bên bàn cạn ly với Trình Trục Phong.

​Lúc này cậu mới biết rõ ngọn ngành. Trưa ngày đầu tiên Sở Trọng Củ đi lấy USB thì gặp đúng lúc người mẫu bị ốm không thể làm việc. Tiền thuê studio và nhân công đã trả đủ cả, giữa lúc thiếu người mẫu, Sở Trọng Củ – mầm non mà Trương Lân đã tăm tia từ lâu – tình cờ đi ngang qua, nghiễm nhiên bị bắt làm bia đỡ đạn.

​Vé máy bay được đặt vào sáng mai. Trình Trục Phong đã đóng gói hành lý gửi về nhà trước, chỉ để ngày cuối cùng có thể thong thả chèo thuyền vãn cảnh hồ.

​Trình Trục Phong đã đánh giá thấp cái lạnh của Hàng Châu tháng 3, nhưng miệng vẫn cứng cỏi bảo là chẳng lạnh tí nào.

Cậu chỉ khoác chiếc áo măng tô mà Trương Lân nhìn không nổi nên ép mặc vào, cùng Sở Trọng Củ dạo bước dọc bờ Tây Hồ.

​"Phía trước… chính là… chỗ chèo thuyền… nhỉ?"

​Một câu nói ngắn ngủi bị cái lạnh làm cho đứt quãng tận bốn lần.

​"Ừ, ngay bên cạnh là trung tâm thương mại, anh đi mua cho em cái áo lông vũ." Sở Trọng Củ nhíu chặt lông mày.

​"Không cần đâu, miền nam mà, mặc áo lông vũ làm gì." Trình Trục Phong cắn răng kéo anh vào hàng đợi, "Em chẳng lạnh tí nào, mình cứ ngồi thuyền đi, ra hóng gió tí là hết ấy mà."

​Con thuyền chèo tay khẽ lắc lư trên mặt hồ, Trình Trục Phong cầm tờ khăn giấy lau vội dòng nước mũi đang chực chảy ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!