Chương 52
"Giúp em nhấn lật camera một chút, tay em ngâm nước nhăn nheo hết rồi." Trình Trục Phong nói, khung hình trên màn hình dao động lên xuống, hướng về phía đám đá cát trắng phau.
"Đưa đây." Sở Trọng Củ trực tiếp cầm lấy máy ảnh, "Để anh quay giúp em."
Gương mặt cậu bôi một lớp bùn chống nắng dày cộp, cậu vẫy tay trước ống kính: "Hế lô, chào mọi người nhé. Hôm nay chúng mình đang ở Big Drop Off tại Palau, một bên là vực thẳm dưới nước sâu hun hút, bên kia là san hô mềm và cá.
À đúng rồi, đây là video có tài trợ đầu tiên sau năm mới, cảm ơn mọi người, cảm ơn nhà tài trợ… ây!"
Trình Trục Phong cầm một chiếc gậy nhỏ xua đuổi con cá đang lảng vảng gần tay mình: "Xin lỗi nhé, vừa rồi có con cá bò, nó hay cắn ngón tay người ta lắm. Nghịch ngợm quá chừng! Còn về lý do tại sao mặt mình lại xanh lè thế này á, không phải mình đang cosplay Avatar đâu nha."
Sở Trọng Củ đưa một tuýp bùn chống nắng qua, tiện tay mở nắp giúp cậu.
"Là vì ở biển không được dùng kem chống nắng thông thường, nên trên mặt mình là bùn chống nắng thân thiện với san hô, khả năng bảo vệ cũng rất tốt. Mình và trợ lý nhỏ ngâm dưới biển cả tuần trời mà không hề bị đen đi chút nào. Còn đây là chân vịt, tháo ra hơi bất tiện nên mình cho mọi người xem trực tiếp khả năng đẩy nước của nó luôn nè…
Còn bộ đồ lặn phối màu trên người trợ lý nhỏ đây, ngâm dưới nước nửa ngày cũng không thấy lạnh, bạn nào có nhu cầu bơi lội hay lặn biển thì mời ghé trang chủ chính thức để lựa chọn nhé."
Nhà tài trợ không bắt buộc hai người phải xuống nước quay, nhưng Trình Trục Phong vốn giữ nguyên tắc đã quảng cáo là phải tự thân trải nghiệm nên video này có độ ướt át cực cao.
Logo của bên A được chú thích rõ ràng trên màn hình, ở góc dưới liên tục chạy dòng chữ cảm ơn đơn vị tài trợ thiết bị và hỗ trợ chi phí chuyến đi. Một màn nhận quảng cáo rất hào phóng, chân thành trình diễn hiệu quả sản phẩm cho mọi người xem.
Sở Trọng Củ trở lại thuyền, gắn máy ảnh vào đuôi tàu: "Có muốn lên không?"
"Không cần đâu." Trình Trục Phong đưa tay xoay hướng ống kính nhắm thẳng xuống mặt nước, "Buộc bóng nổi cho chắc vào, chúng ta xuống dưới xem thử, cho mọi người đổi góc nhìn khác."
Quả bóng nổi màu đỏ được buộc vào lan can tàu, thế giới trở thành góc nhìn toàn cảnh, một chú hải cẩu nhồi bông ôm lấy máy ảnh bám sát theo sau hai người.
Trình Trục Phong đeo tạ chì ngang hông, bên người buộc một chuỗi mô hình sinh vật biển. Cậu giơ tay chọc nhẹ Sở Trọng Củ, chỉ tay xuống đáy nước.
Ngay sau đó, bọt sóng tràn qua ống kính, chú hải cẩu cùng thiết bị bị kéo vào lòng nước. Hai người dừng lại bên rặng san hô, ánh sáng từ trên đỉnh đầu chậm rãi tan ra.
Xung quanh là những đàn cá bơi lội, những rặng san hô ngũ sắc khẽ đung đưa theo dòng nước.
Trình Trục Phong há miệng, bong bóng từ miệng thoát ra, cậu gọi một cách mơ hồ: "Đẹp khủng khiếp luôn! Nhiều cá quá!"
Miệng cậu ngay lập tức bị Sở Trọng Củ giơ tay bịt lại, giọng lồng tiếng rõ ràng của anh vang lên trong video: "Người chuyên nghiệp, vui lòng không bắt chước."
Nói thì nói vậy nhưng Sở Trọng Củ cũng đang ở dưới nước như cậu: "Khán giả ngoài màn hình, mọi người có thể thở bình thường nhé."
"Không thể nào, không lẽ có người đang nín thở theo à?" Trình Trục Phong chỉ vào ống kính, tháo tạ chì trên người ra treo vào máy ảnh, cố định vào một tảng đá: "Bye bye!"
Trong ống kính, hai người bơi ngược lên phía mặt nước, giống như bỏ quên chiếc máy ảnh dưới đáy biển vậy.
Ngoi lên mặt nước, "Hà~" Trình Trục Phong nằm bò ra quả bóng nổi, hai tay quạt quạt mặt nước.
"Nín thở làm Phong Phong nhà chúng ta mệt đứt hơi rồi." Sở Trọng Củ dùng ngón tay lau đi những giọt nước trên kính lặn của cậu, "Vừa rồi hét to phết nhỉ."
"Anh cũng chẳng vừa." Trình Trục Phong né sang bên cạnh, "Học nhanh quá à. Nhặt máy ảnh lên rồi lên thuyền thôi, về nào."
Oẳn tù tì, Trình Trục Phong thắng.
Cậu cúi người lặn xuống, nắm chặt lấy máy ảnh trong tay. Tạ chì bị kẹt vào đá, cậu mất hơn một phút mới gỡ ra được. Lúc ngoi lên cậu bỗng nảy ý định trêu chọc, thấy Sở Trọng Củ đang nằm thả trôi trên mặt nước, cậu liền thở ra một ít khí, thả lỏng cơ thể để mặc trọng lực kéo mình chìm xuống.
Cậu nhìn bóng dáng Sở Trọng Củ phóng đại dần trước mắt, hai tay ra dấu hình trái tim rồi nhắm mắt lại.
Sở Trọng Củ điêu luyện bịt miệng Trình Trục Phong, đỡ lấy sau gáy cậu, đưa cậu cùng bơi lên.
"Phong Phong thở đi…" Sở Trọng Củ thấy ý cười nơi khóe môi cậu, gọi vài tiếng mà cậu vẫn nhất quyết không mở mắt, anh liền bóp chặt mũi cậu, cạy mở cánh môi trước mặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!