Chương 50: (Vô Đề)

​Sở Trọng Củ bước xuống thang, nắm lấy tay cậu cùng ấn vào công tắc. "Cạch", đèn chớp nhẹ một cái, tỏa ra ánh sáng bên dưới tấm acrylic.

​Hình dáng của luồng sáng men theo rãnh khía cắt ngang dải ngân hà, khiến những ngôi sao vẽ bằng màu huỳnh quang xung quanh trở nên mờ nhạt đi.

"Em biết ngay là sẽ rất đẹp mà." Trình Trục Phong đưa tay gấp thang lại, cất vào góc phòng, "Anh còn nhớ em nói muốn mời anh làm người mẫu không?"

​Ánh mắt Sở Trọng Củ quay lại nhìn Trình Trục Phong, mỉm cười nói: "Lời của ông chủ Trình anh vẫn luôn ghi nhớ, không quên được đâu."

​Trình Trục Phong cười, vào phòng vệ sinh lấy ra một chiếc ghế xếp, mở ra đặt giữa phòng, hít một hơi thật sâu: "Làm người mẫu cho em một lần nhé, Sở Trọng Củ."

"Được." Sở Trọng Củ đáp, "Đó là vinh hạnh của anh."

​Giá vẽ sơn dầu đang được phủ vải, Trình Trục Phong lột tấm vải ra, kéo giá vẽ tới, tìm thấy một bức toan chỉ mới hạ vài nét rồi bỏ dở.

​Cậu lắc lắc chai dầu thông, chất lỏng sóng sánh bên trong, rồi kéo chiếc hộp đựng đồ vẽ đầy bụi bặm trong góc ra. Cậu bật đèn pin kiểm tra màu và cọ: "May quá, màu sơn dầu không bị khô."

​Sở Trọng Củ đỡ lấy tuýp màu cầm trên tay xem thử, ngày sản xuất sớm nhất trên đó hóa ra là từ mười ba năm trước: "Còn dùng được không? Hình như quá hạn rồi."

"Cái này chắc là trường sinh bất tử đấy." Trình Trục Phong vặn nắp tuýp nhôm đưa lên mũi ngửi, "Dùng được, không có mùi thiu."

"?" Cách phán đoán này làm Sở Trọng Củ ngẩn người, "Có bị ngộ độc không đấy?"

"Không đâu, đừng có ăn là được, hai đứa mình chắc không sao đâu."

"Để anh đặt McDonald"s cho em nhé." Sở Trọng Củ lấy điện thoại ra đưa đến trước mặt cậu.

​Trình Trục Phong nhìn chằm chằm vào cái bánh hamburger trên điện thoại một cách khinh bỉ, bật cười thành tiếng: "Lúc nãy trong bếp em lén anh ăn hết nửa đĩa sườn rồi, no lắm, thật đấy."

"Được rồi, tại anh thấy lúc ăn cơm em chẳng ăn được bao nhiêu." Sở Trọng Củ mỉm cười gật đầu.

​Trình Trục Phong lục tìm ra một cuốn album ảnh bọc bằng giấy xi măng, Sở Trọng Củ thuận tay đón lấy.

"Ngồi đi, chọn tư thế nào thoải mái ấy, vì sẽ hơi lâu đấy." Trình Trục Phong cong mắt cười, "Xem album ảnh cho đỡ buồn chán, mệt thì cứ ngủ, xong em sẽ gọi."

"Ừm." Sở Trọng Củ làm theo lời cậu, ngồi xuống ghế và mở cuốn album trong tay ra.

​Một Trình Trục Phong bé xíu đứng trên chiếc thùng gỗ, đưa cây bút vẽ lên tấm toan còn cao hơn cả người mình.

​Mỗi bức ảnh đều ghi lại hành trình trưởng thành của cậu, lớn lên từng chút một, dần dần cao hơn giá vẽ, độ sắc nét và chất lượng ảnh cũng ngày một tốt hơn.

​Chỉ có điều số lần Trình Trục Phong xuất hiện trong ảnh thưa dần, nửa sau cuốn album chỉ còn lại những bức tranh sơn dầu có độ hoàn thiện cực cao.

​Mùi dầu thông tràn ngập khắp căn phòng, Trình Trục Phong hắt hơi một cái, nhíu mày mở cửa sổ để gió lạnh từ bên ngoài tràn vào trong.

​Thời gian chậm rãi trôi qua. Thường thì hiếm có ai lại có cơ hội quan sát và ghi nhớ diện mạo của một người tỉ mỉ đến thế.

​Nhưng Trình Trục Phong thì có thể. Cậu đã dùng ống kính máy ảnh chụp lại gương mặt người kia vô số lần, giờ đây khi phác họa lại sống mũi cao, đường nét bờ môi và hình dáng khuôn mặt của Sở Trọng Củ, từng mảng màu rơi xuống mặt toan đều vô cùng điêu luyện, tự nhiên.

​Sở Trọng Củ đã khép cuốn album lại từ lâu, anh lặng lẽ ngắm nhìn người phía sau giá vẽ. Cậu ngồi dưới dải ngân hà nhân tạo, cái bóng bị ánh đèn gắn trên giá vẽ hắt lên bức tường trắng muốt.

"Đừng nhìn em, nhắm mắt lại đi." Trình Trục Phong bị ánh mắt của anh làm cho tim đập nhanh mất nửa nhịp, bàn tay trên mặt toan hơi chệch đi một chút, "Tay em đang bị cứng, vẽ không đẹp thì xấu hổ lắm."

​Sở Trọng Củ ngoan ngoãn nhắm mắt lại, mỉm cười nói: "Ánh mắt này thực sự rất nóng bỏng."

"Phải thôi." Trình Trục Phong thản nhiên đáp lại, "Em đang dùng ánh mắt để "lột đồ" anh mà, chẳng lẽ lại không nóng?"

"Phong Phong, cái miệng này của em…"

​Trình Trục Phong chẳng thèm suy nghĩ, cắt lời luôn: "Em biết anh thích mà, cấm nhận xét."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!