Càng gần Lhasa xe cộ dần đông hơn. Trình Trục Phong liếc nhìn gương chiếu hậu.
Không thấy xe của Sở Trọng Củ đâu, tim cậu khẽ thắt lại: "Anh Sở, anh có ở phía sau em không?"
"Có, gặp nhau ở cây xăng. Cậu lái cẩn thận."
"Vâng."
Trình Trục Phong giữ vô lăng, chậm rãi rẽ vào cây xăng ven đường.
Cây xăng chỉ có ba trụ bơm, mỗi trụ đều xếp hàng. Xe của cậu chạy dầu diesel nên không xếp cùng hàng với Sở Trọng Củ. Hàng xe dầu ngắn hơn, cậu cầm hóa đơn nhét thẻ vào túi rồi xuống xe qua quầy bên cạnh thanh toán.
Nhìn một vòng theo hàng xe vẫn không thấy bóng dáng xe của Sở Trọng Củ.
Cậu lái xe nhích ra ngoài một chút, đỗ chờ ngay cổng.
Đợi một lúc vẫn chưa thấy, cậu thấy có gì đó là lạ. Chẳng lẽ vừa rồi anh ấy không rẽ vào trạm thu phí mà chạy thẳng tới Lhasa rồi?
Một tiếng huýt sáo vang lên bên tai: "Trai đẹp, đợi ai thế?"
Bình xăng của Sở Trọng Củ đã đầy, vốn dĩ không vào cây xăng mà đỗ bên lề đường chờ. Anh đợi Trình Trục Phong ra, ai ngờ cậu đứng ngay cửa ra, cứ quay đầu tìm mãi, xe anh chạy đến sát bên mà vẫn không nhận ra.
Trình Trục Phong tháo kính râm. Xung quanh là tiếng vòi bơm ầm ầm và tiếng động cơ rì rầm.
"Đợi anh đó!" Giọng cậu xuyên qua lớp âm thanh ồn ào, rõ ràng truyền đến tai Sở Trọng Củ.
Tay Sở Trọng Củ siết vô lăng theo phản xạ. Không khí hít vào mang theo mùi xăng, anh cố nén nhịp tim vừa chợt tăng nhanh.
Anh không hạ cửa kính hét ra ngoài như Trình Trục Phong mà cầm bộ đàm đặt trên giá, áp sát môi: "Đợi được rồi, dẫn đường đi."
Trình Trục Phong giơ tay gõ nhẹ hai cái lên bộ đàm: "Rõ~"
Rời khỏi cây xăng, họ men theo con đường huyện lồi lõm chạy về phía dãy núi xa xa. Trong khu cắm trại, hai con bò đeo lục lạc lững thững bước ra.
Trình Trục Phong chạy theo chúng, rẽ vào một mảnh rừng.
Anh nộp 100 tệ ở tấm bảng gỗ, trả luôn cả phí quản lý cho Sở Trọng Củ.
"Lái xe vào theo hướng này, bám sát nhé, rừng rậm lắm, rẽ một cái là dễ lạc."
"Ừ."
"Đi thôi!"
Không hiểu vì sao Sở Trọng Củ có thể nghe thấy sự tự do trong giọng nói của Trình Trục Phong, như một con chim lướt ngang đỉnh đầu.
Trình Trục Phong lái xe vòng quanh khu cắm trại một lượt. Vì tuyết rơi nên cả khu chỉ có hai chiếc xe của họ.
Cậu không đỗ trong rừng mà chọn mép ngoài cùng của khu cắm trại, quay mặt về phía con sông vẫn còn đang chảy.
Mặt sông phủ một lớp băng mỏng, dòng nước bên dưới cố sức trườn về phía trước. Ánh mặt trời lộ diện làm tan lớp băng gần bờ, mở lối cho dòng nước đang giãy giụa.
Trình Trục Phong xuống xe, mở cốp sau, do dự một chút vẫn lấy lều ra.
Lều tự dựng, không cần lắp đặt. Vừa kéo khóa, chiếc lều "bùm" một tiếng bật tung ra.
Sở Trọng Củ thấy Trình Trục Phong đưa tay che mặt, dựng lều mà trông như đang tháo bom.
Dù đã chuẩn bị tinh thần, Trình Trục Phong vẫn bị bật lùi hai bước: "Trời đất ơi, cái này dọa người thật."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!